Top Google Việt Nam : Làm Biển Quảng Cáo, Mua Bán Ô Tô Cũ, Phong Thủy, Gitizen.info, Blog Thủ Thuật SEO, Quà Tặng Lưu Niệm

Thứ Sáu, 30 tháng 11, 2012

'Đừng biến mình thành mồi ngon của cướp'

Không chỉ lực lượng công an TP HCM mà các hiệp sĩ SBC đều cho rằng người dân hiện chưa biết tự bảo vệ mình, để tài sản hớ hênh, thiếu cảnh giác trước tình hình tội phạm đang gia tăng.
 

Trước tình hình cướp giật ngày càng gia tăng ở TP HCM, anh Nguyễn Văn Minh Tiến (hiệp sĩ đường phố Sài Gòn) cho biết, ngoài một số vụ cướp mà kẻ thực hiện phải lên kế hoạch chuẩn bị hay dàn cảnh từ trước, đa phần là do người dân chủ quan, để tài sản hớ hênh, tạo điều kiện cho chúng dễ dàng ra tay khi có cơ hội.
Theo hiệp sĩ Tiến, những kẻ cướp giật khá đa dạng về thành phần, không đơn thuần là những người có bề ngoài nghèo khổ, hom hem. "Có những tên trông rất sáng sủa, đi xe SH... nhưng vẫn là thủ phạm của những vụ cướp giật. Vì vậy, khi đi đường và mang theo những tài sản quý, người dân nên lưu ý đề phòng, đừng biến mình thành 'mồi ngon' của bọn cướp", anh Tiến cho hay.

Nhiều người đi đường vẫn còn chủ quan trong việc tự bảo quản tài sản, dễ trở thành "con mồi" cho bọn cướp giật. Ảnh:H. D.
Trong những lần tuần tra trên đường anh Tiến thấy không ít người dân chủ quan khi mang túi xách ở trước đầu xe, vừa đi đường vừa lấy điện thoại ra nghe. Trong khi, những người dùng điện thoại đắt tiền thường sẽ lọt vào tầm ngắm của bọn cướp và chỉ trong tích tắc sơ hở, bọn chúng có thể "vớt" được mà chủ nhân chỉ biết ú ớ vì bất ngờ.
"Gặp những trường hợp như vậy trên đường tôi luôn nhắc nhở, nhưng họ lại cho rằng mình rảnh hơi. Đặc biệt, một số cô gái còn có lời lẽ thiếu tế nhị vì nghĩ tôi chọc ghẹo họ. Trong khi chính họ đang tạo điều kiện cho bọn cướp ra tay”, vị hiệp sĩ đường phố phân trần.
Anh Tiến cho rằng, trong trường hợp phải dừng xe nghe điện thoại ngoài đường, người dân nên tìm một vị trí đứng an toàn, có thể quan sát trước sau. Một kinh nghiệm mà hiệp sĩ Tiến chia sẻ thêm là người đi đường nên để ý quan sát những dấu hiệu bất thường xảy ra trên đường thông qua tiếng động cơ xe, biểu hiện của những người xung quanh.
“Thông thường khi bọn cướp phát hiện ra 'con mồi' chúng sẽ theo dõi trong một khoảng cách nhất định sau đó mới ra tay. Nếu trong 10 người cùng đi đường mà có một hoặc hai tên có biểu hiện lạng lách, ánh mắt khác thường vẻ lấm lét… thì chúng ta nên phòng trước bằng cách tránh vào chỗ an toàn, có đông người hơn để chúng khó có cơ hội ra tay”, anh Tiến nói.
Anh Nguyễn Thanh Hải - Đội trưởng đội hiệp sĩ SBC Bình Dương lưu ý thêm rằng, người dân đeo các loại trang sức có giá trị như dây chuyền, vòng vàng, lắc tay… khi ra đường cần mặc áo khoác dài hoặc khăn choàng để không gây sự chú ý của bọn cướp. Còn đối với những tài sản có giá khác như tiền bạc, giấy tờ tùy thân thì nên bỏ túi xách vào trong cốp xe. Khi dừng lại để lấy áo mưa, hay tiền đổ xăng... mọi người phải quan sát xung quanh, giữ cự ly an toàn với người bên cạnh. Nếu phát hiện có người khả nghi, thì phải tìm một vị trí khác an toàn hơn.

Đeo ba lô về phía trước ngực là một trong những cách để đề phòng kẻ cướp giật.
Khi mang theo máy tính xách tay, người dân nên đeo về phía trước ngực để đề phòng kẻ cướp giật. Ảnh:H. D.
Một trong những tài sản bọn cướp nhắm tới khi ra tay mà các hiệp sĩ SBC thường bắt gặp đó là máy tính xách tay của sinh viên hoặc nhân viên công sở. Phần lớn những trường hợp này đều do người đi đường bất cẩn mang phía trước xe. Anh Hải cho biết, cách đây không lâu, các anh em trong đội SBC Bình Dương đã phải truy đuổi cả 10km để bắt tên cướp giật túi xách đựng laptop của một nữ sinh ĐH Thủ Dầu Một.
"Trong trường hợp mang máy tính, người dân nên bỏ vào một ba lô chắc chắn và đeo vào người hoặc về phía trước ngực để dễ quan sát và chủ động ứng phó khi có tình huống bất trắc xảy ra", hiệp sĩ Hải nói.
Không chỉ ra tay cướp nữ trang, máy tính, túi xách, mà theo các hiệp sĩ đường phố, bọn cướp hiện nay khá táo tợn, chúng có thể ngang nhiên chặn người đi đường cướp xe đặc biệt là đối với phụ nữ. Trong khi đó, tâm lý người dân hay chọn đường tắt để đi cho nhanh, trong khi những tuyến đường này lại thường vắng người.
Kinh nghiệm mà anh Hải chia sẻ khi phải đi trên đường quốc lộ là nên bám theo những người khác thành nhóm, hoặc xe ôtô lưu thông cùng hướng để bọn cướp khó ra tay hơn, hoặc nếu gặp sự cố sẽ có người xung quanh hỗ trợ. Đối với phụ nữ, trong mọi trường hợp không nên chạy xe một mình ngoài đường vào đêm khuya, nhất là trên những khúc đường vắng.
"Nếu không may gặp cướp và bị thương tích, người dân nên bình tĩnh, truy hô tìm người giúp sức chứ không nên một mình kháng cự, bởi chúng có thể ra tay không thương tiếc để chạy thoát. Điều cuối cùng và quan trọng nhất là phải trình báo với cơ quan công an địa phương, cung cấp thông tin để họ điều tra, xử lý", anh Hải cho biết.
Hải Duyên

Thứ Tư, 28 tháng 11, 2012

Báo động nạn gọi điện thoại quấy rối!

Báo động nạn gọi điện thoại quấy rối!

Thanh tra Bộ BCVT cho biết, Bộ vừa nhận được văn bản báo cáo từ đơn vị cảnh sát 113 Hà Nội đề nghị xử lý tình trạng đơn vị này thường xuyên nhận được nhiều cuộc gọi quấy rối. Hàng trăm cuộc điện thoại vô bổ, tốn thời gian của kẻ quấy rối làm ảnh hưởng tới công việc của lực lượng 113.

Chỉ trong 3-4 ngày, các đối tượng quấy rối đã gọi 309 cuộc  điện thoại "dỏm" tới cảnh sát 113, làm ảnh hưởng tới hoạt động nghiệp vụ của các chiến sỹ công an.

Hầu hết các cuộc gọi quấy rối này đều xuất phát từ các thuê bao di động trả trước. Nguyên nhân  của tình trạng này do chủ thuê bao thiếu ý thức, cố tình "rỗi hơi" quấy rối cả...công an.

Thanh tra Bộ cũng cho biết nhận được báo cáo của 2 đại sứ quán tại Hà Nội, phản ánh rằng họ thường xuyên nhận được điện thoại với những lời "đề nghị" chính phủ nước họ phải tiến hành viện trợ ngay cho một quốc gia khác. Còn đại sứ quán kia thì lại nhận được lời "yêu cầu" nước này phải dừng ngay chương trình phát triển vũ khí hạt nhân(!?).

Thông tin từ phía các mạng di động cho hay, bất kể khách hàng nào, khi bị quấy rối thì cần báo ngay cho tổng đài chăm sóc khách hàng mạng mình để được hướng dẫn cách khiếu nại. Thông thường, nạn nhân bị quấy rối nên ghi lại tin nhắn, cuộc gọi đến máy mình, hoặc ghi âm, chụp ảnh để làm chứng.

Nếu nhân viên tổng đài gọi điện tới người quấy rối ngăn chặn không được (gọi điện cảnh cáo, cắt dịch vụ chiều gọi đi...), sẽ có trách nhiệm báo lại với cơ quan công an. Sau đó, chủ nhân số thuê bao sẽ được hướng dẫn để khiếu nại với nhà cung cấp dịch vụ, đại diện cho cơ quan công an sẽ vào cuộc để xử lý kẻ quấy rối.

Xem thêm

http://www.thamtuthanhdat.vn  

http://www.thamtuthanhdat.vn/77/Tham-tu-dieu-tra.htm   

http://www.thamtuthanhdat.vn/98/tham-tu-doanh-nghiep.htm  

 

Điện thoại thời “khủng bố”

Điện thoại thời “khủng bố”

“Vì bị quá nhiều người gọi đến quấy rối nên chị M. phải đăng ký dịch vụ hiển thị số để xác định cuộc gọi đến. Chỉ trong một buổi trưa, có tới 20 cuộc điện thoại gọi đến gặp chị M. Gọi lại những số điện thoại đã gọi đến, chị M. chỉ nhận được câu trả lời ỡm ờ hoặc tắt máy…”.

Đầu tháng 1/2010, chúng tôi nhận được đơn đề nghị của anh  T  ở phố Quan Hoa, quận Cầu Giấy, Hà Nội. Anh T. phản ánh, cuộc sống sinh hoạt của gia đình anh đột nhiên bị xáo trộn lớn sau hàng loạt cuộc điện thoại quấy rối.

Rắc rối sau những cuộc điện thoại

Chỉ trong một thời gian ngắn, các thuê bao điện thoại từ mạng MobiFone: 0905435..., 0905277..., 0909984... và nhiều số từ mạng Viettel: 0986218..., 0982358...0987751... bất kể ngày đêm đã gây sự bất an và quá nhiều rắc rối cho anh T.

Anh T. vốn là lái xe cho một công ty Hàn Quốc. Những cuộc điện thoại lạ đã gây ra nhiều phức tạp về cả tình cảm lẫn kinh tế của anh. Theo nội dung anh T. trình bày, do bị quá nhiều điện thoại quấy rầy nên anh T. đã phải tắt máy để tránh phiền phức, nhưng không ngờ anh lại mắc phiền phức lớn hơn.

Đó là khi giám đốc công ty gọi đi lái xe nhưng không liên lạc được nên cho rằng anh T. sao nhãng công việc, dọa đuổi việc nếu anh không quan tâm đến công việc hơn.

Không chỉ bị phiền toái trong công việc, do những cuộc điện thoại bất thường, gia đình đã nghi ngờ anh sống không chung thuỷ khiến tình cảm vợ chồng bị sứt mẻ.

Tuy nhiên, sau khi bị cơ quan khiển trách, anh T. không dám tắt điện thoại ban đêm vì sợ bị gọi đi làm đột xuất. Cũng bởi áp lực của công việc và sự nghi ngờ trong gia đình ngày càng lớn nên anh T luôn trong tình trạng căng thẳng.

Một lần đón khách ở sân bay, phải liên tiếp nhận những cuộc điện thoại gây rối khiến anh va vào một xe ôtô khác, phải đền số tiền lớn, rất may không gây hậu quả nghiêm trọng. Suốt thời gian bị gây rối qua điện thoại, sức khỏe của anh T. bị giảm sút do đủ thứ áp lực mà không giải thích được sự vô tội của mình với người thân.

Trước đây, chúng tôi cũng đã từng nhận được sự cầu cứu của một phụ nữ trẻ khi bị chồng nghi ngờ có quan hệ bất chính do xuất hiện nhiều cuộc điện thoại bất thường. Tình cảm vợ chồng của chị Trần Thị M. ở phố Minh Khai, Hà Nội càng thêm phần phức tạp do người gọi đến yêu cầu chị đi chơi.

Hầu hết các cuộc điện thoại đều gọi điện đến máy cố định của chị M. vào buổi trưa khiến hai đứa con của chị ngủ trưa mà cứ giật mình thon thót. Chồng chị M. thì cho rằng "không có lửa thì làm sao có khói" nên chị M. phải giải thích, thuyết phục mãi mới tránh được cơn thịnh nộ của đức ông chồng.

Cũng vì sự cố ấy nên chị M. phải đăng ký dịch vụ hiển thị số để xác định cuộc gọi đến. Chỉ trong một buổi trưa, có tới 20 cuộc điện thoại gọi đến gặp chị M. Gọi lại những số điện thoại đã gọi đến, chị M. chỉ nhận được câu trả lời ỡm ờ hoặc tắt máy.

Việc xử lý - vẫn phải chờ

Ngoài những lá đơn gửi trực tiếp về Toà soạn, Đường dây nóng của chúng tôi cũng nhận được khá nhiều cuộc điện thoại có nội dung phản ánh tương tự. Từ trước đến nay, việc giải quyết, xử lý thủ phạm của những cuộc gây rối, khủng bố điện thoại mới chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Cách thông thường mà những nạn nhân của trò quấy rối điện thoại lựa chọn là gửi đơn đến cơ quan báo chí hoặc nhà cung cấp dịch vụ viễn thông. Nhưng, quan điểm của một số nhà cung cấp dịch vụ viễn thông thì việc cắt thuê bao điện thoại là vi phạm hợp đồng với khách hàng và những quy định của luật pháp về viễn thông.

Anh Nguyễn Văn T. ở phố Quan Hoa sau khi làm đơn gửi đến nhà cung cấp MobiFone và Viettel, may mắn thay, nhà cung cấp đã ngừng cung cấp dịch vụ cho những số điện thoại gây rối vì sau khi gây rối một thời gian, chủ các số điện thoại đó không dùng sim đó nữa.

Chỉ còn duy nhất một số điện thoại là của một học sinh đã được nhà cung cấp yêu cầu xin lỗi anh T. Cuối cùng thì anh T. cũng đã được giải thoát.

Còn trường hợp của bà Nguyễn Thị Đào ở xã Cố Nghĩa, huyện Lạc Thuỷ, tỉnh Hoà Bình bị nhiều số điện thoại gọi điện đến đe dọa tính mạng của cả gia đình liên tục trong 3 tháng 7, 8, 9 năm 2006.

Nhưng hiện còn rất nhiều khách hàng sử dụng điện thoại đành sống chung với sự quấy rối khi thỉnh thoảng nhận được một tin nhắn bất nhã, đe dọa hoặc gây hiểu lầm cho người bạn đời của mình.

Trước tình trạng quấy rối và những hành vi sử dụng điện thoại di động (thuê bao trả tiền trước) vào các mục đích không lành mạnh, ngày 17/1, Chính phủ đã đồng ý chủ trương quản lý thuê bao điện thoại di động trả trước và cho phép triển khai đề án quản lý này phù hợp với pháp luật hiện hành và các cam kết quốc tế.

Tuy nhiên, trong thời điểm hiện tại, phần lớn những thuê bao điện thoại bị quấy rối vẫn phải tự mình đối phó với những rắc rối và hậu quả mà những người thiếu ý thức hoặc vì mục đích nào đó gây ra. Mong các cơ quan liên quan sớm đưa việc quản lý thuê bao điện thoại trả trước vào thực hiện để bảo vệ quyền lợi cho khách hàng sử dụng dịch vụ điện thoại, tránh những hậu quả đáng tiếc xảy ra.

Xem thêm

http://www.thamtuthanhdat.vn  

http://www.thamtuthanhdat.vn/77/Tham-tu-dieu-tra.htm   

http://www.thamtuthanhdat.vn/98/tham-tu-doanh-nghiep.htm  

"Bồ" khéo diễn

 

"Bồ" khéo diễn

Uốn éo, nũng nịu, Liên miễn cưỡng trở dậy xách cặp, hôn chùn chụt vào má Vinh: “Hết giờ rồi, anh về đi. Anh nhớ những gì em nói nhé”. Cẩn thận ngó nghiêng kỹ lưỡng trước sau một hồi, Vinh mới yên tâm dắt xe ra ngõ vù đi...

Ai bảo có bồ là sướng thì người đó nên xem xét lại. Từ ngày vơ thêm vợ bé, lúc nào Vinh cũng trong tình trạng lén lén lút lút như gã ăn trộm. Đã thế trước mặt vợ con, hàng ngày anh phải hoàn thành vai diễn đàng hoàng, tử tế, niềm nở, tươi cười, đảm bảo đúng giờ giấc trước nay như một để tránh không bị vợ nghi ngờ, dò xét. Cơ cực trăm đường, nhiều lúc Vinh cũng băn khoăn tự hỏi tại sao lại tự đầy đọa thân xác mình như thế? Giữa trưa hè nóng hừng hực, không ung dung, vắt vẻo nằm nhà đọc báo, xem phim để vợ cơm bưng nước rót lại hì hục phục vụ, chăm sóc cô bồ đỏng đảnh này đến đổ cả mồ hôi, sôi cả nước mắt...

Hồi vợ mới mang thai đứa con đầu lòng, Vinh theo chân công trình lặn lội thi công khu vực miền Tây nam bộ. Liên là gái ngoài bắc, phục vụ trong quán ăn gần nơi đoàn Vinh công tác. Chẳng hiểu duyên trời duyên đất thế nào mà anh chị say nhau như điếu đổ. Dĩ nhiên, vì xa nhà hàng ngàn cây số nên vụ ngoại tình này không để lại chút manh mối nào cho gia đình anh. Thậm chí, Vinh còn ngụy trang khéo đến mức, mấy anh em đồng nghiệp trong đoàn cũng không hề hay biết.

Cứ ngỡ tình sẽ theo gió bay khi Vinh trở lại Hà Nội. Hơn nữa, Liên cũng chưa bao giờ đòi hỏi gì và luôn tự thú ngọt ngào rót mật vào tai Vinh: “Em yêu anh nhưng không bao giờ muốn phá vỡ hạnh phúc gia đình anh. Em chấp nhận, tự nguyện yêu anh...”. Những lời tâm huyết xuất phát từ trái tim thật thà đủ sức làm lay động tình yêu thương cao cả trong tâm hồn bất kỳ một gã đàn ông nào. Vinh cũng xác định chỉ là “qua đường” tiện tay thì “hái hoa” chứ gia đình luôn là trên hết. Anh yên tâm giã biệt “phở” để trở về đoàn tụ với vợ con...

Cơ quan giờ tan tầm, Vinh đang mạnh mồm tán dóc với mấy chiến hữu, điện thoại để trong túi quần rung lên bần bật. Bắt máy, nghe thấy tiếng khóc sụt sùi của phụ nữ, Vinh chợt sởn gai ốc, bước thoăn thoát ra nơi vắng vẻ. Là Liên, rồi Liên lại nghẹn ngào, khóc lóc thảm thương. Liên báo tin: Đang ở ga Hà Nội, không nhà không cửa, không người thân thích... Động lòng trắc ẩn, Vinh bịa ra một lý do hoàn hảo để gọi về nhà. Xong, anh vội vã phóng xe ra với người tình xưa...

Vinh rụng rời chân tay khi Liên lau nước mắt mừng mừng tủi tủi: “Em đang mang bầu. Em xin anh. Anh hãy thương lấy giọt máu của anh. Hãy giúp em đến ngày sinh nở”. Từ xưa đến nay, Vinh vẫn thường mềm yếu trước nước mắt đàn bà. Với Vinh, Liên thật ngoan hiền, tử tế lại biết điều, giờ cái thai trong bụng đã được 4 - 5 tháng... Băn khoăn suy nghĩ, Vinh thấy thương và tội nghiệp cho tình nhân vô bờ bến. Anh không thể giũ bỏ trách nhiệm mà quay lưng đi như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Lương tâm Vinh cắn rứt. Vinh quyết định thuê nhà để mẹ con Liên sinh con rồi sẽ tính tiếp...

Y chang như đã dự đoán trước, trước lúc “qua lại” với Vinh, Liên đã “lăng nhăng” với một gã trai trạc tuổi và có kết quả ngay khi dùng que thử. Tuy không phải “đại gia” nhưng Vinh có tinh thần trách nhiệm nên dang rộng vòng tay đón mẹ con Liên lúc sa cơ lỡ vận. Liên chỉ cần chỗ trú chân ấm thân rồi sau này tùy cơ ứng biến.... Vinh hớt hả chạy xe về cơ quan cho kịp giờ đi làm. Lởn vởn trong đầu bao nhiêu là suy nghĩ, nửa muốn mặc kệ mẹ con Liên, nửa lại sợ gia đình, cơ quan biết chuyện thì còn mặt mũi nào mà sống trên đời. Bụng đói meo vì chưa kịp ăn uống gì, Vinh tặc lưỡi: “Thôi, trót đâm lao đành phải theo lao”. Tưởng rằng, chỉ “qua đường hái hoa” là xong, ai dè đụng phải gai sắc, cào rách tay.

 

Nở rộ ngoại tình công sở

Nở rộ ngoại tình công sở

Công sở chính là mảnh đất màu mỡ để vụng trộm...Ngoại tình nở rộ khắp nơi và tất nhiên không dừng lại trước cửa văn phòng. Trái lại, công sở chính là mảnh đất màu mỡ.

Chúng ta đang sống trong một xã hội mà ngoại tình không còn là chuyện động trời như ngày xưa nữa, thậm chí nó trở thành một của không ít người. Số liệu điều tra cho thấy khoảng 60% đàn ông và 40% phụ nữ có tình yêu ngoài hôn nhân ít nhất một lần. Người chung thủy 100% thời nay dường như là của hiếm.

Một trung tâm tư vấn hôn nhân ở Hà Nội cho biết, trong số hơn 400 trường hợp ngoại tình trung tâm này tư vấn trong năm 2010, 276 ca xảy ra trong môi trường công sở. Bất cứ hiện tượng xã hội nào cũng có nguyên nhân của nó. Khi nam nữ làm việc cùng nhau trung bình khoảng 52,5 giờ mỗi tuần thì sự tiếp xúc và mối quan hệ của họ với người đồng sự còn thân thiết hơn với chồng hay vợ. Không chỉ làm việc cùng nhau, họ còn ăn trưa, uống cà phê, trò chuyện. Từ quán nước tới nhà nghỉ chỉ trong gang tấc.

Chủ một nhà nghỉ ở Hà Nội cho biết nhiều buổi trưa cháy phòng do những cặp đôi tranh thủ giờ nghỉ chưa đến đây. Không chỉ thế, nhiều nam nữ viên chức còn hay đi tham quan, du lịch hoặc đi công tác xa với nhau. Đây là dịp khiến cho những mối quan hệ “tình trong như đã, mặt ngoài còn e” có điều kiện thăng hoa.

Một chuyến công tác giữa hai người đã có tình ý với nhau ở một nơi xa lạ chẳng khác gì chuyến du lịch đầy hứng khởi. Người ta bỗng nhận ra có quá nhiều điểm chung về thói quen và sở thích.

Trong xã hội hiện đại, vợ chồng ít khi làm cùng nghề, ít hiểu chuyên môn của nhau, vì thế khó đánh giá đúng năng lực của người bạn đời. Trong khi đó những đồng sự thường tinh tường hơn. Một lời khen ngợi rất dễ khiến người ta cảm động. Đó là chưa kể khi đến công sở ai cũng ăn mặc tươm tất hơn, phụ nữ trang điểm xinh đẹp hơn, nói năng dịu dàng hơn.

Câu hỏi tại sao đã có vợ, chồng còn yêu đương ở công sơ, tại sao giữa sếp và thư ký luôn xảy ra chuyện cũng không khó giải đáp. Thư ký có nhiều thế mạnh hơn bà xã, không phải chỉ vì họ trẻ và xinh đẹp hơn mà còn vì không ai hiểu sếp hơn họ. Họ vui cái vui của sếp, buồn nỗi buồn của sếp. Sếp vừa ký được hợp đồng béo bở, họ là người đầu tiên chúc mừng. Sếp gặp trục trặc, họ cũng là người đầu tiên chia sẻ. Họ có thể viết thư thay sếp và đặc biệt không bao giờ cãi sếp.

Trong những cuộc ngoại tình, phụ nữ thường nhận được những thông tin sai lệch từ đối phương. Hầu như tất cả đàn ông khi đi chinh phục đều nói họ đang sống trong gia đình không khác gì địa ngục để làm phái nữ động lòng. Chẳng ai dại gì nói đang sống trong hôn nhân hạnh phúc. Những chuyện như thế thường làm các cô gái trẻ xúc động và nhiều cuộc ngoại tình bắt đầu từ lòng trắc ẩn.

Một đặc điểm nổi bật của ngoại tình công sở là dễ bại lộ. Nhiều trường hợp cả hai đã có gia đình, khi bị phát hiện sẽ ảnh hưởng lớn đến uy tín. Không ít cuộc hôn nhân đổ vỡ vì đa số đàn ông không tha thứ chuyện vợ mình “ăn nem”. Thực tế, ngoại tình dẫn đến đổ vỡ hôn nhân thì nhiều nhưng kết hôn với người tình lại là chuyện hy hữu.

Theo thống kê từ một trung tâm tư vấn hôn nhân cho thấy đàn ông tuổi từ 50 trở lên liều lĩnh hơn. Nếu đã "say nắng", họ dễ dàng ly hôn. Tỷ lệ ly dị của đàn ông từ 40 tuổi thấp hơn, mặc dù tỷ lệ ngoại tình cao hơn. Một phần vì vợ của người trong độ tuổi này còn hấp dẫn. Họ khá nhạy cảm với hành vi vụng trộm của chồng và phản  ứng quyết liệt. Người đàn ông không biết làm sao vì nghiêng về người tình thì bị vợ lên án, làm rùng beng, là điều người có địa vị rất sợ.

Nói chung hai người đàn bà đều thấy mình bị thiệt thòi ghê gớm và đổ tất cả lên đầu người đàn ông tham lam. Vì vậy nhiều mối tình công sở sớm chìm trong nước mắt và đau đớn.

Ai cũng biết lao vào bồ bịch là cuộc chơi đầy mạo hiểm với gia đình mình, nhưng khi đã yêu, họ bất chấp tất cả.

Xem thêm

http://www.thamtuthanhdat.vn  

http://www.thamtuthanhdat.vn/77/Tham-tu-dieu-tra.htm   

http://www.thamtuthanhdat.vn/98/tham-tu-doanh-nghiep.htm  

 

Lấy vợ làm quà cho sếp

 

 

 

Lấy vợ làm quà cho sếp

Khi tôi đang cố gắng hình dung lại những nơi vợ chồng tôi đã từng thử nghiệm, thì bàn tay sếp đột ngột đặt lên đùi tôi, và rất nhanh, nó vuốt dọc xuống chân...  

Tôi đã thương chồng tôi vô cùng khi anh ấy về nhà với hơi men nồng nặc, khuôn mặt hốc hác: “Có lẽ anh bị chặn hết sạch cơ hội rồi em ạ!”. Vị trí phó phòng thứ nhất giờ đây đã thuộc về một cô gái trẻ măng tơ, nhưng được cái ngon hết chỗ chê, được “tàu bay giấy” từ phòng bên cạnh sang trước sự ngơ ngác của cả phòng. “Em nghĩ đứa như nó làm được cái vị trí như thế ở cái ngân hàng bon chen này ư? Ai chẳng biết nó là kép của trưởng phòng bên hành chính? Em ngây thơ quá đấy, em tưởng đám sếp lớn bây giờ cần tiền à, không đâu em, tiền biết bao nhiêu là đủ, tình mới là chủ yếu!”. Tôi buồn thiu. Chồng tôi rõ là có năng lực. Sếp trực tiếp của chồng tôi cũng gần 40 rồi nhưng tính trẻ trung, phóng khoáng. Chồng tôi hay hầu sếp đi tennis, nhưng mức độ hứa hẹn của sếp về cái ghế phó phòng thì vẫn chưa đủ để nói lên điều gì. Tôi biết chồng tôi kỳ vọng vào cơ hội này lắm, vậy mà… Nhìn chồng ngao ngán mà nẫu cả người…

Nói về sếp tôi, tôi cũng đã gặp nhiều lần. Lần nào anh ấy cũng nhấm nháy chồng tôi: “Anh mà có vợ đẹp như chú, cứ là cách ngày lại ở nhà với vợ rồi hôm sau mới đi làm”. Tôi vừa buồn cười, vừa… sướng vì được khen theo cái cách dí dỏm như thế. Chồng tôi lúc ấy cũng phổng cả mũi. Nếu không nói chuyện thăng tiến, thì làm việc với ông sếp như sếp của chồng tôi cũng sướng thật. Đẹp trai, phom người miễn chê vì chơi thể thao lâu năm, thông minh và có uy tín. Tôi lại bị cái bệnh hay… để ý giai phong độ. Nhiều lần đi ăn cùng chồng có mặt sếp tham gia, tôi thầm khen sếp ăn mặc khéo, cư xử ga lăng với phụ nữ làm cô nhân viên nào cũng xuýt xoa. Riêng lần nào tôi xuất hiện, anh ấy cũng ra mời rượu, hỏi han, và không quên… dẫn dắt: “Em xem có cô bạn nào xinh như em hoặc gần bằng em thôi cũng được, giới thiệu cho anh nhé!”.

Bữa ấy, tôi bất ngờ khi lấy điện thoại từ túi quần của chồng ra, khi anh ấy say khướt sau một bữa nhậu cuối giờ tennis. Trên màn hình vẫn là hình dừng của clip đang quay dở. Tôi đỏ mặt: Đó là cảnh ở nhà sếp tôi, mấy ông say sưa với nhau, rồi không biết thế nào, chồng tôi quay cảnh sếp thoát y và… tự sướng! Tôi bị bất ngờ quá, lần đầu tiên nhìn hết cả thân thể rắn chắc của sếp. Tôi tắt phụt điện thoại không dám xem hết, nhưng lên giường đi ngủ mà những hình ảnh ấy cứ ám ảnh trong đầu. Tôi tự thấy mình thật xấu xa, khi mà nằm cạnh chồng nhưng cứ nghĩ tới một người nào đó… Sáng dậy, tôi “thú tội” chuyện xem điện thoại, tưởng chồng mắng cho một trận, ai dè anh tỏ ra rất “cao thượng”: Biết lỗi là tốt rồi, vợ thấy đấy, toàn mấy thằng đực rựa ngồi “chơi nhau”, vợ xem cho đỡ nghi ngờ chồng đi hát hò tay vịn nhé!

Hôm sau, tôi nhận được tin nhắn offline từ một nick mới add, ra là sếp của chồng tôi. Chúng tôi chat cùng nhau, anh xin lỗi tôi vì đã nghe chồng tôi kể chuyện để tôi lỡ xem clip “điên khùng” của sếp. Anh ấy bảo: Làm anh mất mặt với em quá đi mất, thế này chắc hôm nào phải mời em một bữa trưa để tạ lỗi riêng rồi. Tôi cũng thấy đỡ ngại hơn, tự dưng bạo miệng, khen sếp có body chuẩn! Từ hôm ấy, tôi rất hay chat với sếp của chồng. Nói chuyện với chồng, anh cũng vui vẻ bảo: Em khéo miệng, nịnh sếp một tí cho anh nhanh lên chức nhé! Tôi thấy hóa lại hay, cũng nhờ thế là chuyện cơ quan chồng, tôi chẳng lạ gì, tình hình cơ hội của chồng ra sao tôi cũng rành rẽ hơn, về lại chia sẻ được với chồng. Cho đến một lần đi ăn tôi sau buổi tennis, chỉ có sếp và vợ chồng tôi, chúng tôi đang nói chuyện rôm rả thì đột nhiên chồng tôi có điện thoại, rồi vội vã bảo sếp: Chắc em phải xin phép anh đi có việc, vội quá rồi, lỡ mất hợp đồng này thì em tiếc lắm. Có gì em ráng quay lại sớm! Rồi chồng tôi dặn dò tôi chủ động ăn xong rồi tự về. Lúc ấy, câu chuyện giữa tôi và sếp đột nhiên lắng xuống. Sếp nói, nhiều khi mong muốn có một gia đình như chúng tôi, muốn có một cô vợ đảm đang và hiểu chồng như tôi để được dăn dò mỗi lần đi vắng, để được trò chuyện mỗi lúc về nhà. Tôi thấy cảm thông với người đàn ông này, anh ấy thiếu gì người theo đuổi chứ? Nhưng có lẽ duyên số chưa tới, hay vì anh ấy ham việc quá chăng?...

Thêm một chút hơi men chếnh choáng câu chuyện càng cởi mở hơn, anh ấy đã ngồi xích lại bên tôi thay vì mặt đối mặt từ lúc nào. Bàn tay anh như vừa vô tình, vừa cố ý lướt qua lướt lại và chạm vào vai tôi. Tôi hình như cũng đã ngà ngà, không buồn né tránh khi anh ấy ghé vào tai tôi thì thầm những chuyện riêng tư, về một vài cô gái đã đến nhà anh, đã ngủ với anh, rồi lại đi bỏ lại anh bơ vơ thế nào… Tự dưng những hình ảnh từ clip điên rồ trong máy chồng tôi lại ám ảnh tôi, và tôi như người mộng du, gật đầu khi anh bảo để anh đưa về vì cũng đã hơn 10 giờ tối, mà chồng tôi thì vừa nhắn tin bảo tôi chắc anh phải tiếp khách rồi lại về cơ quan làm nốt hồ sơ, chắc đến sáng mới về (Tôi đã quen với việc chồng làm đêm đột xuất kiểu này rồi). Tôi ngồi cạnh sếp trên xe, những câu chuyện rời rạc hơn nhưng chủ đề ngày càng nóng bỏng. Sếp đột ngột hỏi tôi về sở thích “chuyện ấy” của vợ chồng tôi. Khi tôi đang cố gắng hình dung lại những nơi vợ chồng tôi đã từng thử nghiệm, thì bàn tay sếp đột ngột đặt lên đùi tôi, và rất nhanh, nó vuốt dọc xuống chân, rồi lại mơn man dưới làn váy mỏng. Người tôi như có điện giật, như một phản xạ, tôi khép chặt hai chân nhưng sếp đã dừng xe lại. Anh quay hẳn sang, nhìn sâu vào mắt tôi, bàn tay anh nắm chặt tay tôi, và đột ngột đặt lên ngực anh. Tôi bàng hoàng nghe tim anh đập nhanh đến khó hiểu. Anh bảo: Em có biết rằng anh rất mong có ngày được gần em đến mức này không? Tôi im lặng.

Tôi sợ hãi vì cảm thấy ranh giới của việc tôi phản bội chồng đã rất gần mất rồi, tôi muốn trốn chạy, muốn đánh thật mạnh vào mình để tỉnh khỏi cơn say này, nhưng tôi bị người đàn ông này quyến rũ đến khó tả. Đã quá muộn khi anh hôn tôi, và bàn tay anh nhanh như điện, vòng ra sau, kéo tuột khóa chiếc váy của tôi. Tôi hoàn toàn không còn khả năng chống đỡ khi anh ngấu nghiến ép chặt tôi xuống ghế xe đã ngả hết cỡ, bắt thân thể tôi phải đáp ứng lại một cách miễn cưỡng đòi hỏi của đôi bàn tay anh. Tôi đã nghĩ đó là sai lầm đầu tiên, và sẽ là cuối cùng. Tôi đã thở phào khi chồng tôi không mảy may nghi ngờ và hỏi xem tôi về nhà bằng cách nào hôm sau đó. Nhưng liên tục, những tin nhắn gợi mở, rủ rê vào những lúc như đã được đặt lịch cho anh khiến tôi khó miễn cưỡng. Cứ như khi tôi đang ngồi mỏi gối đợi chồng đến đón đi ăn trưa, thì chồng tôi báo bận đột xuất và xe anh xuất hiện ở đầu đường để đưa tôi đi. Lúc thì một khách sạn nhỏ ở góc khuất ven hồ, lúc ở trong một quán ăn kín đáo chỉ dăm ba thực khách, thậm chí có lần là chính căn hộ chung cư của sếp, khi ý nghĩ tội lỗi với chồng vừa nhen lên, thì cơn sóng đam mê cuồng nhiệt của sếp lại vùi chúng tôi đi và khiến tôi rã rời. Không biết bao lần tôi cảm thấy mình cần phải nói với chồng, hoặc ít ra thì tìm một cái phao để bám víu, để chồng tôi nghi ngờ điều gì đó mà giữ tôi lại, nhưng chồng tôi lại đang điên đảo vì cuộc đua vào vị trí mơ ước. Và rồi khi anh có được vị trí ấy, thì chồng tôi bất kể mọi thứ, cứ về nhà là anh kể với tôi chuyện công việc, tiệc tùng mừng lên chức cứ líu lo như trẻ lên ba…

Tôi sống trong những ngày tháng vừa sợ hãi, vừa bất lực vì không thể cưỡng lại nổi người đàn ông kia, nhưng lại không dám đối diện với chồng. Một lần, tôi bảo sếp: Anh ạ, em nghĩ mình phải dừng lại thôi, có lẽ em không thể giấu chồng em lâu hơn nữa. Thật bất ngờ, sếp bảo tôi: Sao em phải giấu? Em cần, anh sẽ gọi điện bảo chồng em đến đây ngay cho em xem. Tôi tưởng sếp đùa. Nhưng không, anh ấy định bấm số thật. Tội trợn trừng mắt. Anh ấy bảo: Em hãy nghĩ thoáng hơn đi, chồng em luôn biết em ở đâu với anh, làm gì với anh. Bọn anh vẫn gặp và thông báo tình hình với nhau thường xuyên. Em có biết chồng em sợ nhất điều gì trước đây không? Đó là em không đủ hấp dẫn để anh cho chồng em một cơ hội. Nhưng dĩ nhiên anh thích em là điều khỏi phải bàn, và em thấy đấy, em làm quá tốt nhiệm vụ chồng giao còn gì?”. Tôi vẫn không hiểu gì cả, đầu óc quay cuồng. Sếp bật cười lạnh lùng: “Em nghĩ chồng em tự nhiên được lên một vị trí mà lẽ ra 3 năm nữa chồng em mới được bổ nhiệm hay sao? Em đúng là ngây thơ quá mức!”

Tôi chạy vào phòng vệ sinh nôn thốc nôn tháo. Tôi là gì của chồng tôi? Một cô vợ biết chia sẻ, một người bạn tâm giao, hay là một món đồ chơi để chồng tôi thẳng tay tung cho người khác dùng thử. Tệ hơn thế, tôi chỉ là một món hàng hóa có giá trị tạm thời để mua một vị trí trong ngân hàng. Tôi về nhà, dọn sạch đồ đạc, và ngay chiều hôm ấy bắt chuyến bay vào Sài Gòn, về với bố mẹ tôi. Tôi chỉ mong ở đó, tôi sẽ hồi phục được chấn động tâm lý này, ít nhất là nhanh hơn khi tiếp tục phải đối mặt với những con người đáng sợ ở nơi này….

Xem thêm

http://www.thamtuthanhdat.vn  

http://www.thamtuthanhdat.vn/77/Tham-tu-dieu-tra.htm   

http://www.thamtuthanhdat.vn/98/tham-tu-doanh-nghiep.htm  

 

Giờ nghỉ đã có sếp "yêu"

 

 

Giờ nghỉ đã có sếp "yêu"

Tôi ngập tràn trong hạnh phúc với những nụ hôn ngọt ngào anh mang đến... những nụ hôn đó tôi chưa bao giờ nhận được từ chồng mình.  

Mỗi ngày đến cơ quan, việc đầu tiên của tôi là vào trang Bạn trẻ cuộc sống của 24h để đọc những dòng tâm sự của các bạn đọc gửi về cho chuyên mục. Cho dù đọc được rất nhiều câu chuyện liên quan đến vấn đềngoại tìnhhay ngoại tình chốn công sở thì tôi vẫn tin chắc rằng, bản thân mình sẽ không bao giờ vướng vào những chuyện như vậy.

Thế nhưng cuộc sống không đơn giản như tôi nghĩ. Giờ đây, chính tôi cũng không đủ bản lĩnh để vượt qua sự cám dỗ của nó. Tôi cảm thấy rất tội lỗi và dằn vặt lương tâm nhưng bản thân mình không thể thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn này. Cũng chính vì vậy nên hôm nay, tôi viết lên những dòng tâm sự này trong tình trạng rối bời… và mong độc giả của chuyên mục Bạn trẻ cuộc sống hãy cho tôi những lời khuyên để tôi có thể vượt qua nó và trở về với cuộc sống, với bản chất thật sự của con người mình.

Tôi đã có gia đình và một cậu con trai một tuổi rưỡi. Chồng tôi là một người công nhân bình thường, anh rất tốt bụng, yêu thương vợ con hết mực… nhưng anh cũng là một người rất cục tính. Anh cục tính tới mức không bao giờ nói với vợ một lời ngọt ngào, cũng như không tặng cho vợ những món quà bất ngờ trong bất cứ một dịp kỉ niệm hay ngày lễ nào.

Còn tôi, tôi cũng chỉ là một người phụ nữ bình thường. Tôi là kế toán của một cơ quan nhà nước. Tôi yêu chồng, yêu con, tôi sẵn sàng làm tất cả mọi việc khó nhọc nhất vì gia đình nhỏ của mình… và hơn hết, tôi hiểu anh, trân trọng anh, cũng như không bao giờ để ý đến sự vô tâm của chồng dành cho mình.

Cuộc sống của vợ chồng tôi không phải quá sung túc nhưng cũng đủ để chúng tôi có thể trang trải cho cuộc sống hàng ngày của gia đình. Tôi sẽ ngập tràn trong cuộc sống hạnh phúc và sự yên ấm của gia đình nếu như không có người đàn ông ấy xuất hiện trong tâm trí tôi.

Anh ấy là trưởng phòng của tôi, một người đàn ông đẹp trai, phong độ và thành đạt. Anh cũng đã có vợ và hai đứa con xinh xắn. Anh vào cơ quan của chúng tôi cũng đã được gần 5 năm và là cánh tay đắc lực của sếp, còn tôi là nhân viên vào sau anh hai năm.

Suốt thời gian làm cùng nhau, tôi luôn coi anh là lãnh đạo của mình. Cứ mỗi lần anh phân công công việc cho tôi cũng là những lần tôi hoàn thành rất tốt những công việc đó. Làm việc, tiếp xúc nhiều với anh, tôi thấy anh là một người đàn ông có trách nhiệm với gia đình, yêu thương vợ con.

Mỗi lần cơ quan tôi có dịp liên hoan cùng nhau, anh luôn tự hào và hạnh phúc khi ai đó hỏi tới vợ và những đứa con yêu của anh. Mỗi ngày, anh luôn sắp xếp công việc của mình hợp lý để trở về với gia đình sớm nhất có thể. Anh sống rất nghiêm túc, không bao giờ buông lời tán tỉnh với bất cứ đồng nghiệp nữ nào trong cơ quan, mặc dù nhân viên nữ nơi cơ quan tôi làm việc chiếm tới một nửa. Cũng chính vì sự chỉn chu, nghiêm túc của anh nên tôi không nghĩ rằng, đến một ngày nào đó, anh lại chú ý đến tôi.

Một hôm, anh phân công tôi đi liên hệ công tác với một đơn vị cách cơ quan tôi chừng 8 km. Buổi chiều, khi gần hết giờ làm việc thì tôi bất ngờ nhận được điện thoại của anh,“Em đã làm xong việc chưa?”. Cuộc điện thoại ấy không khiến tôi bất ngờ vì hàng ngày ở cơ quan, anh vẫn thường hỏi nhân viên của mình như vậy. Tôi trả lời, “Em xong rồi, đang trên đường về anh ạ!”. Anh nói tiếp,“Anh đang ngồi ở quán nước. Anh muốn gặp và nói chuyện với em”.Không một chút đắn đo, suy nghĩ nên tôi nhận lời ngay vì tôi nghĩ rằng,"chắc có việc gì đột xuất nên anh mới hẹn gặp mình lúc này"…Thế nhưng, sự việc không phải đơn giản như tôi nghĩ…

Khi tôi vừa đến nơi, anh đã nhìn tôi với anh mắt đầy thân mật… ánh mắt ấy khiến tôi cảm thấy bối rối.  Ngồi xuống ghế, tôi uống vội một ngụm nước của anh đã gọi cho tôi từ trước để lấy lại bình tĩnh. Anh chủ động:

-    Anh đã để ý đến em từ rất lâu rồi, em có biết không?

-    Anh nói gì kì vậy? Hôm nay có việc gì hả anh?– Tôi bối rối.

Rồi bất ngờ anh ngồi sụp dưới chân tôi, ôm vòng qua người tôi khiến tim tôi đập loạn lên vì run sợ. Từ trước tới nay, tôi chưa bao giờ có cảm giác như vậy.

-    Anh yêu em, Hoài ạ! Hãy làm người bạn tri kỷ của anh, em nhé! Anh có rất nhiều điều muốn chia sẻ cùng em!– Nói rồi, anh nhìn tôi say đắm.

Lúc đó, tôi không thể nào giữ được bĩnh tĩnh trước anh nên tôi đã chạy ra khỏi quán và lao lên xe về luôn, mặc anh ngồi lại một mình nơi ấy.

Từ hôm đó, cứ mỗi lần đến cơ quan, tôi lại nhận được từ anh những ánh nhìn đầy thiện cảm. Anh rất quan tâm tôi và thường xuyên nhắn tin cho tôi với những lời lẽ thân thiết, yêu thương… Và rồi, cũng chẳng biết từ lúc nào, tôi đã có tình cảm với anh và không lâu sau đó thì tôi đã nhận lời đi chơi cùng anh.

Cũng vì có nhiều thời gian ở bên nhau nên tình cảm của chúng tôi đã đi quá giới hạn cho phép. Dường như, tôi không còn là mình nữa, không còn là người vợ ngoan hiền của chồng, người mẹ mẫu mực của con… mà tôi đã trở thành một người đàn bà lừa chồng, dối con mình.

Ở bên anh, tôi có cảm giác rất vui vẻ, thoải mái và hạnh phúc. Tôi cũng đã nhận từ anh những nụ hôn ngọt ngào, những nụ hôn mà từ khi quen biết và chung sống với chồng mình, tôi chưa bao giờ có… nhưng có một điều rất lạ là từ khi làm "chuyện ấy" với anh, tôi chưa bao giờ có được cảm giác thỏa mãn như khi làm với chồng mình.

Sau mỗi lần gần gũi với anh như vậy, tôi thấy mình thật vô liêm sỉ, tồi tệ và hư hỏng… bởi tôi vốn không phải là một con người như thế! Vậy mà giờ đây, tôi đã ngoại tình… tôi ân hận và tự nhủ mình phải quên anh vì anh cũng đã có gia đình, anh cũng rất yêu thương và bảo vệ gia đình giống như tôi vậy.

Tôi hẹn gặp anh và nói với anh rằng,“Hãy dừng lại khi mọi việc chưa bị bại lộ. Hãy giữ gìn hạnh phúc gia đình của chúng ta, anh ạ!”… nhưng anh đã ôm tôi vào lòng và nói,“Mình đến với nhau là để chia sẻ tình cảm, để động viên nhau chứ chúng ta vẫn bảo vệ gia đình mình mà em”… Rồi tôi lại ngây ngất trong vòng tay ấy và quên đi tất cả trách nhiệm, nghĩa vụ của một người vợ, người mẹ trong gia đình.

Giờ đây, tôi cảm thấy rất mệt mỏi… Tôi thấy có lỗi với chồng con mình và tôi muốn bù đắp tất cả những lỗi lầm tôi đã gây ra cho họ, muốn dừng lại trước khi chưa quá muộn… nhưng dường như tôi không thể làm được.

Liệu tôi có thể được chồng mình tha thứ không? Và tôi có thể quay lại từ đầu với chồng mình không?

Xem thêm

http://www.thamtuthanhdat.vn  

http://www.thamtuthanhdat.vn/77/Tham-tu-dieu-tra.htm   

http://www.thamtuthanhdat.vn/98/tham-tu-doanh-nghiep.htm