Top Google Việt Nam : Làm Biển Quảng Cáo, Mua Bán Ô Tô Cũ, Phong Thủy, Gitizen.info, Blog Thủ Thuật SEO, Quà Tặng Lưu Niệm
Hiển thị các bài đăng có nhãn install. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn install. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 9 tháng 12, 2012

Tư vấn pháp luật doanh nghiệp - Dich vu tham tu Thanh Dat

 

Thành Đạt không chỉ trợ giúp khách hàng trong việc thành lập doanh nghiệp, mà còn tư vấn và trợ giúp khách hàng trong và ngoài nước, giải quyết các vấn đề pháp lý phát sinh trong quá trình hoạt động của họ tại Việt nam. Dịch vụ tư vấn pháp luật doanh nghiệp của của Công ty Thành Đạt bao gồm:

Tư vấn thành lập doanh nghiệp, Tư vấn thay đổi loại hình doanh nghiệp, Bổ sung thông tin kinh doanh, Cổ phần hoá doanh nghiệp, Tư vấn đăng ký mã số mã vạch, Tư vấn đăng ký chất lượng hàng hoá, Tư vấn pháp luật lao động và tư vấn toàn diện các vấn đề phát sinh trong quá trình hoạt động và phát triển của doanh nghiệp.

Thành lập doanh nghiệp

Đăng ký chất lượng hàng hóa

 

Đăng ký chất lượng hàng hóa - Dich vu tham tu Thanh Dat

 

Đăng ký chất lượng hàng hoákhông những nâng cao uy tín và lòng tin của khách hàng đối với chất lượng sản phẩm của doanh nghiệp mà còn là một trong những điều kiện pháp lý cần và đủ để một sản phẩm của doanh nghiệp được lưu thông trên thị trường.

Tuỳ thuộc vào loại sản phẩm của doanh nghiệp sẽ tương ứng là cơ quan quản lý nhà nước khác nhau tiếp nhận hoạt động đăng ký chất lượng của doanh nghiệp. Căn cứ các qui định của pháp luật việc đăng ký chất lượng được thực hiện ở các hình thức khác nhau:

  • Công bố tiêu chuẩn chất lượng hàng hoá (tiêu chuẩn cơ sở);
     
  • Công bố hàng hoá phù hợp tiêu chuẩn;
     
  • Đăng ký kiểm định, kiểm nghiệm, đo lường.

Dịch vụ của  Thành Đạt trong lĩnh vực tư vấn : đăng ký chất lượng hàng hóa

  • Tư vấn các qui định của pháp luật liên quan đến hoạt động đăng ký và sử dụng mã số mã vạch;
     
  • Tư vấn tính hiệu quả trong việc sử dụng mã số mã vạch;
     
  • Soạn thảo hồ sơ, đại diện cho khách hàng thực hiện việc đăng ký mã doanh nghiệp tại GS1 Việt Nam;
     
  • Hướng dẫn khách hàng cách tạo và quản lý mã mặt hàng để quản lý hàng hoá của doanh nghiệp đạt hiệu quả cao nhất.

Thám tử tư. Thám tử điều tra

 

Thành lập Doanh Nghiệp - Dich vu tham tu Thanh Dat

 

Bạn muốn thành lập doanh nghiệp. Bạn đã sẵn sàng trở thành một doanh nhân! 
Vậy bạn sẽ bắt đầu như thế nào khi thành lập doanh nghiệp?
Công ty Thành Đạt sẽ hỗ trợ tư vấn pháp lý cho bạn để có một sự khởi đầu kinh doanh hoàn hảo nhất.

Thành Đạt sẽ tư vấn giúp bạn các vấn đề cơ bản khi thành lập doanh nghiệp:

  • Xác định đối tượng được thành lập doanh nghiệp và đối tượng không được thành lập doanh nghiệp. 
  • Tư vấn lựa chọn loại hình doanh nghiệp như: Công ty trách nhiệm hữu hạn một thành viên,Công ty trách nhiệm hữu hạn hai thành viên trở lên, Công ty cổ phần, Công ty hợp danh, Doanh nghiệp tư nhân. 

Tư vấn đặt tên cho doanh nghiệp: Thành Đạt sẽ tra cứu sơ bộ tên doanh nghiêp, tên doanh nghiệp không bị rơi vào các trường hợp bị cấm và có khả năng đăng ký nhãn hiệu, đăng ký tên miền. 

  • Tư vấn về ngành nghề kinh doanh: Các ngành nghệ kinh doanh có điều kiện (điều kiện về chứng chỉ hành nghề, điều kiện về giấy phép hành nghề, điều kiện về vốn pháp định, các điều kiện khác. 
     
  • Tư vấn về vốn: Mức vốn liên quan đến hoạt động của doanh nghiệp (vốn điều lệ của doanh nghiệp, vốn pháp định, vốn đầu tư…) và ảnh hưởng của các loại thuế liên quan đến mức vốn của doanh nghiệp. 
     
  • Tư vấn đối tượng được thành lập doanh nghiệp: Người đại diện theo pháp luật của doanh nghiệp. 
     
  • Soạn thảo hồ sơ thành lập doanh nghiệp. 
     
  • Thực hiện các dịch vụ thành lập doanh nghiệp theo uỷ quyền của khách hàng...

Thành lập doanh nghiệp tư nhân

Doanh nghiệp tư nhân là doanh nghiệp do một cá nhân làm chủ và tự chịu trách nhiệm bằng toàn bộ tài sản của mình về mọi hoạt động của doanh nghiệp.
Doanh nghiệp tư nhân không được phép phát hành bất kỳ một loại chứng khoán nào.
Mỗi cá nhân chỉ được thành lập một doanh nghiệp tư nhân.
Doanh nghiệp tư nhân không có tư cách pháp nhân.

Thành lập công ty trách nhiệm hữu hạn

Thành lập công ty trách nhiệm hữu hạn:

  1. Thành lập công ty trách nhiệm hữu hạn một thành viên.
  2. Công ty trách nhiệm hữu hạn hai thành viên trở lên.

Hồ sơ thành lập công ty trách nhiệm hữu hạn.

Thành lập công ty cổ phần

Công ty trách nhiệm hữu hạn là doanh nghiệp, trong đó:
Thành viên có thể là tổ chức, cá nhân; số lượng thành viên không vượt quá năm mươi;
Thành viên chịu trách nhiệm về các khoản nợ và nghĩa vụ tài sản khác của doanh nghiệp trong phạm vi số vốn cam kết góp vào doanh nghiệp;  
Phần vốn góp của thành viên chỉ được chuyển nhượng theo quy định của Luật Doanh nghiệp.

Thành lập công ty hợp danh

Công ty hợp danh là doanh nghiệp, trong đó:
Phải có ít nhất hai thành viên là chủ sở hữu chung của công ty, cùng nhau kinh doanh dưới một tên chung (sau đây gọi là thành viên hợp danh); ngoài các thành viên hợp danh có thể có thành viên góp vốn;
Thành viên hợp danh phải là cá nhân, chịu trách nhiệm bằng toàn bộ tài sản của mình về các nghĩa vụ của công ty;
Thành viên góp vốn chỉ chịu trách nhiệm về các khoản nợ của công ty trong phạm vi số vốn đã góp vào công ty.

Hãy gọi cho chúng tôi để được tư vấn trực tiếp!

Thám tử tư, Thám tử điều tra,  Thám tử cá nhân, Thám tử doanh nghiệp

 

Đăng ký nhãn hiệu - Dich vu tham tu Thanh Dat

Đăng ký nhãn hiệu

Nhãn hiệulà dấu hiệu dùng để phân biệt hàng hoá, dịch vụ của tổ chức, các nhân khác nhau.

Dấu hiệu dùng để phân biệt đó phải nhìn thấy được dưới dạng chữ cái, từ ngữ, hình vẽ, hình ảnh, kể cả hành ba chiều hoặc sự kết hợp các yếu tố đó, được thể hiện bằng một hoặc nhiều màu sắc.

Dấu hiệu nhìn thấy được có thể được bảo hộ là nhãn hiệu nếu dấu hiệu đó có khả năng phân biệt, không lừa dối người tiêu dùng, và không có khả năng xung đột với các quyền đã được xác lập sớm hơn của các đối tượng khác như nhãn hiệu, tên thương mại, chỉ dẫn địa lý, hoặc kiểu dáng công nghiệp của chủ thể khác.

Theo Luật Sở hữu trí tuệ 2005, nhãn hiệu được xác lập quyền trên cơ sở quyết định cấp văn bằng bảo hộ hoặc công nhận đăng ký quốc tế của Cục Sở hữu trí tuệ (trừ trường hợp là nhãn hiệu nổi tiếng).

Doanh nghiệp, tổ chức, cá nhân Việt Nam muốn được hưởng quyền đối với nhãn hiệu phải trực tiếp làm đơn xin cấp văn bằng bảo hộ nộp tại Cục Sở hữu trí tuệ hoặc uỷ quyền cho một Tổ chức đại diện sở hữu trí tuệ đã được cấp chứng chỉ hành nghề như Công ty Luật Việt An thực hiện các công việc liên quan.

Quyền đối với nhãn hiệu được ghi nhận theo phạm vi lãnh thổ quốc gia, nhãn hiệu đã đăng ký tại Việt Nam hoặc ở một quốc gia bất kỳ chỉ được bảo hộ trên lãnh thổ Việt Nam hoặc quốc gia đó. Để được bảo hộ ở một nước ngoài, nhãn hiệu phải được đăng ký hoặc sử dụng ở nước ngoài đó. Tuy nhiên, tùy thuộc vào luật pháp của nước đó quy định quyền đối với nhãn hiệu phát sinh thông qua đăng ký hay sử dụng nhãn hiệu.

Để đăng ký nhãn hiệu ở nước ngoài, doanh nghiệp Việt Nam có thể thực hiện theo nhiều cách:

  • Đăng ký trực tiếp ở từng nước;
     
  •  Hoặc đăng ký qua hệ thống đăng ký quốc tế Madrid bằng cách nộp một đơn duy nhất trong đó có chỉ định các nước xin đăng ký, Nếu đăng ký theo Madrid, trước hết nhãn hiệu phải đã được nộp đơn đăng ký hoặc đã được đăng ký tại Việt Nam tùy thuộc vào các nước xin bảo hộ thuộc khối Madrid Protocol hay khối Madrid Agreement 

Dịch vụ của Luật Việt An trong lĩnh vực tư vấn đăng ký nhãn hiệu

  •  Tra cứu, cung cấp thông tin về việc sử dụng và đăng ký nhãn hiệu ở Việt Nam và nước ngoài;
     
  • Tư vấn liên quan đến việc lựa chọn và sử dụng nhãn hiệu;
     
  • Đánh giá nhãn hiệu có khả năng đăng ký bảo hộ ở Việt Nam và nước ngoài (Mỹ, Châu Âu, Canada, Nhật, Hàn Quốc, Hồng Kông, Singapore, Trung Quốc, các nước Đông Nam Á);
     
  • Đại diện trong việc nộp đơn xin cấp giấy chứng nhận đăng ký nhãn hiệu, ghi nhận sửa đổi, gia hạn văn bằng bảo hộ nhãn hiệu ở Việt Nam và ở nước ngoài; 
     
  • Đánh giá hiệu lực giấy chứng nhận đăng ký nhãn hiệu và khả năng vi phạm các quyền nhãn hiệu đang được bảo hộ ở Việt Nam và ở nước ngoài;
     
  • Thực thi các quyền nhãn hiệu đang được bảo hộ: điều tra, giám sát, thương lượng, hòa giải, khởi kiện ra tòa hoặc yêu cầu cơ quan có thẩm quyền khác xử lý xâm phạm ở Việt Nam và nước ngoài;
     
  • Đàm phán, soạn thảo, thẩm định, đăng ký hợp đồng chuyển giao quyền sử dụng hoặc quyền sở hữu nhãn hiệu ở Việt Nam và ở nước ngoài;
     
  • Tư vấn chiến lược xây dựng, phát triển thương hiệu;
     
  • Tư vấn khách hàng xây dựng và tham gia các giải thưởng thương hiệu.

 

Khiếu nại về sở hữu trí tuệ - Dich vu tham tu Thanh Dat

 

Khiếu nại liên quan đến việc xác lập quyền sở hữu trí tuệ là nhằm đảm bảo quyền sở hữu trí tuệ của khách hàng được bảo hộ phù hợp với các qui định của pháp luật hiện hành trước các quyết định của cơ quan nhà nước có thẩm quyền.

  1. Khiếu nại các quyết định từ chối cấp văn bằng bảo hộ các đối tượng sở hữu trí tuệ;
     
  2. Phản đối Đơn xin cấp Văn bằng bảo hộ các đối tượng sở hữu trí tuệ;
     
  3. Phản đối các quyết định cấp Văn bằng bảo hộ các đối tượng sở hữu trí tuệ của cơ quan Nhà nước có thẩm quyền.

Xem thêm, Thám tử tư, Thám tử điều tra,Thám tử cá nhân,Thám tử Doanh Nghiệp

 

Thứ Sáu, 7 tháng 12, 2012

Sherlock Holmes - Hội tóc hung ( Kỳ 5) - Dich vu tham tu Thanh Dat

 

- Để tôi ngắm một chút nhé - Holmes nói khi dừng lại trướcvăn phòng thám tửở góc đường và đưa mắt nhìn dọc con đường. - Tôi muốn ghi nhớ thứ tự các toà nhà ở đây. Tìm hiểu tường tận London là một thú vui của tôi. Đầu tiên là cửa hiệu thuốc lá Mortimer, kế đến là một sạp báo nhỏ, rồi chi nhánh Coburg của ngân hàng thành phố và các Vùng phụ cận. Chỗ này ăn thẳng sang lô nhà phía bên kia. Anh Watson, thế là chúng ta đã xong việc. Bây giờ chúng ta được quyền thư giãn đầu óc trong chốc lát. Một khoanh sandwich, một tách café, rồi sau đó ta đến dự buổi hòa nhạc, nơi mà chẳng một thân chủ tóc hung nào có thể quấy rầy chúng ta bằng những vụ rắc rối điên đầu.
 
Bạn tôi say mê âm nhạc, vì anh vốn là người chơi nhạc và cũng là một nhạc sĩ có tài. Suốt buổi chiều hôm đó, anh ngồi trong phòng hòa nhạc, tận hưởng một niềm hạnh phúc tột đỉnh và khẽ đánh nhịp bằng mấy ngón tay dài khẳng khiu theo các tiết tấu được nghe.
 
- Chắc anh đang muốn về ngay, phải không bác sỹ? - Holmes nói khi chúng tôi vừa rời khỏi phòng hòa nhạc.
 
- Vâng, tôi muốn về.
 
- Còn tôi, tôi phải làm nốt một số việc, mất khoảng vài tiếng nữa. Vụ Coburg Square quả là một vụ nghiêm trọng.
- Thật vậy sao?
 
- Đây là một vụ phạm tội quy mô có mưu tính trước. Tôi có đủ lý do để tin chắc chúng ta còn kịp ngăn chận. Tôi mong anh vui lòng giúp tôi tối nay.
 
- Vào lúc mấy giờ?
 
- Từ 10 giờ tối là vừa. Watson ạ, vụ này e nguy hiểm, nên xin anh bỏ túi khẩu súng nhà binh của anh. - Holmes vẫy tay tạm biệt, rồi quay đi và mất hút ngay trong đám đông.
 
Tôi luôn bị ám ảnh bởi ý nghĩ là mình thật khù khờ mỗi lần cộng tác với Sherlock Holmes. Tôi cũng nghe rõ những gì anh nghe thấy và cũng nhìn rõ những gì anh nhìn thấy. Nhưng qua lời anh tôi hiểu rằng anh không chỉ thấy được những gì đã xảy ra, mà còn tiên đoán được những gì sắp tới, trong khi dưới mắt tôi toàn bộ nội vụ vẫn chỉ là một mớ bòng bong.
Tối hôm đó, vừa đặt chân vào phòng Holmes, tôi thấy anh đang sôi nổi trò chuyện với hai người, mà một thì tôi nhận ra ngay – đó là Peter Jones, một thám tử của sở cảnh sát. Còn người kia thì cao gầy, nét mặt buồn bã, đầu đội một chiếc mũ bóng loáng.
 
- Ra, vậy là đủ mặt cả rồi - Holmes vừa nói vừa cài khuy chiếc áo vét, rồi với tay lên giá lấy chiếc gậy nặng trịch xuống – Anh Watson, tôi nghĩ chắc anh đã biết ông Jones, đằng Scotland Yard? Vậy chỉ xin giới thiệu với anh: đây là ông Merryweather, một cộng sự của chúng ta trong cuộc phiêu lưu tối nay. Với ông, ông Meryweather, món tiền đặt cọc cho cuộc chơi tối nay là ba mươi ngàn bảng. Còn với ông, ông Jones, đó sẽ là gã phạm mà từ lâu ông vẫn ước ao tóm cổ.
 
- Vâng, đó là John Clay, một tên giết người kiêm trộm cắp. Gã còn trẻ, ông Merryweatherr ạ, nhưng là tay rất sừng sỏ trong nghề. Tôi muốn bắt gã hơn bất cứ tên tội phạm nào ở London. Một nhân viên rất đáng chú ý, cái gã John Clay trai trẻ ấy. Đầu óc hắn cũng tinh quái như đôi bàn tay hắn vậy, nên tuy chúng tôi đã phát hiện được dấu tích hắn để lại khắp nơi, chúng tôi vẫn không biết tìm hắn ở đâu. Tôi đã theo dõi hắn nhiều năm rồi, nhưng chưa bao giờ đựơc nhìn thấy hắn tận mắt.
 
- Hy vọng rằng tối nay tôi sẽ có thể có hân hạnh đựoc giới thiệu hắn với ông. Tôi cũng đã một vai lần được nhìn thấy chiến công của cái gã John Clay này, và tôi hoàn toàn đồng ý với ông rằng hắn quả là một tay cao thủ trong nghề. Nhưng kìa, đã hơn mười giờ rồi, ta phải lên đường thôi. Nếu hai ông lên chiếc xe đầu, thì Watson và tôi sẽ theo sau trên chiếc xe thứ hai.
 
Trên đoạn đường dài, Holmes rất ít nói. Xe chúng tôi lăn bánh trên những dãy phố dài bất tận cho tới lúc đổ ra đường Farringdon.
 
- Sắp đến nơi rồi - bạn tôi nói. - Tay Merryweather kia là một Giám đốc nhà băng và có liên quan trực tiếp dến vụ này. Tôi nghĩ Jones cũng rất cần cho chúng ta. Ta xuống đây thôi, họ đang chờ chúng ta kia kìa.
Chúng tôi đặt chân xuống chính khúc đường vốn tập nập mà chúng tôi vừa tới hồi sáng. Theo chân Merryweather, ba chúng tôi băng qua một con hẻm hẹp, rồi theo một cánh cửa hông đã mở sẵn để đón chúng tôi, đi vào nhà. Bên ngoài cánh cửa là một dải hành lang ngắn, dẫn thẳng tới một cái cổng sắt đồ sộ. Cánh cổng cũng đã mở sẵn, và chúng tôi lần bước trên những bậc cầu thang xoắn bằng đá, dẫn xuống một cái cổng đồ sộ nữa. Ông Merryweather dừng lại, châm đèn, xong dẫn chúng tôi xuống một lối đi tối om, sực mùi đất ẩm, rồi ông mở tiếp cánh cửa thứ ba, đưa chúng tôi xuống một căn nhà hầm rất rộng. Xung quanh, chúng tôi thấy chất đống hàng dãy thùng gỗ và hòm lớn.
 
- Từ phía trên ông rất an toàn - Holmes vừa nhận xét, vừa giơ cao ngọn đèn lồng, đưa mắt nhìn quanh...( còn nữa)

 

Sherlock Holmes - Hội tóc hung (Kỳ 6) - Dich vu tham tu Thanh Dat

 

- Cả từ phía dưới cũng thế - ông Merrywether vừa nói vừa gõ gõ đầu gậy xuống mặt sàn bằng đá. - Trời ơi, sao nghe như trống rỗng thế này! - ông ngước mắt, kinh ngạc thốt lên.
 
- Tôi buộc phải yêu cầu ông nói nhỏ hơn một chút, - Holmes nghiêm nghị nói. - Nếu không chúng ta sẽ có nguy cơ chẳng gặt hái được gì trong chuyến phiêu lưu này. Xin qúy ông làm ơn ngồi xuống mấy cái thùng kia và đừng can thiệp vào công việc của tôi.
 
Ông Merryweather liền ngồi ngay xuống một cái thùng gỗ, vẻ mặt rất phật ý. Holmes quỳ xuống dười sàn và dùng chiếc đèn lồng bắt đầu xem xét cẩn thận từng kẽ đá. Chỉ vài phút sau anh đã mãn nguyện ngay vì tôi thấy anh đã đứng bật dậy.
 
- Chúng ta phải chờ ít nhất một tiếng nữa - anh nói - Vì bọn chúng khó có thể làm gì trước khi ông chủ hiệu cầm đồ ngủ yên. Bấy giờ, chúng sẽ không bỏ lỡ lấy một phút, vì công việc càng xong sớm, chúng sẽ càng có nhiều thì giờ để chạy trốn. Anh Watson, chắc anh đã đoán được hiện nay, chúng ta đang ở dưới tầng hầm Chi nhánh
văn phòng thám tửCity của một trong những nhà ngân hàng chủ chốt ở London. Ông Merryweather đây là chủ tịch ban Giám đốc. Ông ấy sẽ giải thích cho anh rõ rằng lúc này bọn tội phạm táo tợn nhất của thành London có những lý do để quan tâm nhiều đến căn nhà hầm này.
 
- Chúng tôi hiện cất giữ tại đây toàn bộ số vàng Pháp mà ngân hàng đã vay được- ông Giám đốc khẽ nói.
- Vàng Pháp của các ông?
 
- Vâng. Cách đây vài tháng chúng tôi có vay của Ngân hàng Pháp quốc một số vàng trị giá ba mươi ngàn bảng. Ai cũng biết là chúng tôi chưa bao giờ khui số vàng ấy ra, và cho tới bây giờ mấy thùng vàng đó vẫn còn nằm nguyên ở đây, tại căn hầm này. Cái thùng tôi đang ngồi này đựng một số vàng trị giá tới hai ngàn bảng Anh. Nghĩa là nhiều hơn rất nhiều so với mức bình thường tại một văn phòng của một chi nhánh nhỏ, và các viên Giám đốc đều đã có những mối nghi ngờ về chuyện này.
 
- Họ nghi ngờ là rất phải - Holmes nhận xét - và bây giờ đã đến lúc chúng ta phải trù liệu những gì cần làm để hoàn tất cái kế hoạch nhỏ của ta. Tôi hy vọng trong khoảng một giờ nữa, mọi chuyện sẽ kết thúc. Trong thời gian đó, ông Meryweather ạ, chúng ta phải che tạm ngọn đèn lại.
 
- Vậy là phải ngồi trong bóng tối?
 
- Tôi e rằng đành phải thế thôi. Tôi thấy đối thủ của chúng ta đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng, nên ta không thể liều lĩnh để cho chúng thấy dưới này có ánh sáng. Và trước nhất, chúng ta phải chọn cho mỗi người một vị trí thuận lợi để ra tay. Bọn này rất táo tợn, nên chúng ta có lợi thế hơn, chúng vẫn có thể gây tổn hại cho chúng ta, nếu ta không cẩn thận. Tôi sẽ đứng nép sau cái thùng này; còn các ông hãy nấp sau mấy cái kia. Khi nào tôi chiếu đèn vào bọn chúng, các ông hãy mau lẹ bắt lấy chúng. Nếu chúng nổ súng thì Watson, anh hãy bắn hạ chúng.
 
- Bọn chúng chỉ còn một lối thoát - Holmes nói khẽ - Đó là lui về căn nhà trên Coburg Square. Ông Jones, tôi hy vọng chắc ông dã làm đúng những gì tôi yêu cầu?
 
- Toi đã cho một viên thanh tra và hai cảnh sát mai phục ở cửa trước hiệu cầm đồ.
 
- Vậy là chúng ta đã chặn hết tất cả các lối ra và giờ, chỉ còn phải ngồi im đợi chúng nữa thôi.
 

Thời gian như thể ngừng trôi! Lúc này mới có một giờ mười lăm phút, thế mà tôi có cảm giác như đêm đã sắp tàn và trời đang rạng sáng. Từ chỗ nấp, tôi có thể nhìn bao quát cả sàn hầm. Bỗng mắt tôi nhìn thấy một ánh đèn...

 

Phá án nhờ lời khai đứa trẻ lên 6-Kỳ 1 - Dich vu tham tu Thanh Dat

 

Từ câu nói tưởng như ngây thơ của đứa trẻ lên 6‘
 
(Thám tử tư Hà Nội) _ Vào một buổi chiều muộn một ngày thứ 7 năm 1994, khi đang chuẩn bị rời phòng làm việc trở về nhà, thì thám tử Ann Miller nhận được điện thoại của thư ký báo rằng có 3 khách hàng đang muốn gặp thám tử để nhờ giải quyết một chuyện. Tuy không hẹn gặp từ trước, nhưng vì khách hàng là hai vợ chồng già và đứa cháu gái còn nhỏ, nên thám tử Ann đồng ý tiếp chuyện. Trong phòng làm việc của thám tử Ann, cô bé Desiree lên 6 tuổi ngồi nép trong lòng bà ngoại, trong khi đó, ông ngoại Mark trình báo với thám tử câu chuyện cần giải quyết của mình.
 
Ông ngoại Desiree nói rằng, ông có cô con gái út tên là Mary, kết hôn năm 1987 nhưng 3 năm sau đó thì ly hôn, Mary có với người chồng này cô con gái Desiree hiện đang đi cùng với ông bà. Sau đó không lâu, Mary lại kết hôn với 1 người hơn mình gần 17 tuổi là Tom Zich. Và 3 năm sau đó, Mary bất ngờ bị sát hại dã man ngay trong xe ô tô của mình, kẻ nào đó đã dùng dây thừng siết cổ Mary cho đến chết. Kể từ đó đến nay, dù cảnh sát đã nỗ lực rất nhiều nhưng vẫn chưa tìm ra thủ phạm. Hai ông bà hằng ngày đều mong ngóng tin từ phía cảnh sát nhưng vẫn bặt vô âm tín.
 
Sở dĩ hôm nay ông bà Mark đến tìm gặpcông ty thám tửlà bởi, cách đây mấy ngày, cô cháu gái Desirre của họ lại nhắc về mẹ và khăng khăng khẳng định rằng chính người cha dượng Tom Zich đã ra tay sát hại mẹ mình. Bà Mark ngậm ngùi kể: “Desirre đòi mẹ và tôi dỗ dành nó nói rằng phải ngoan ngoãn thì mẹ sẽ về. Nhưng con bé thừa hiểu là mẹ nó đã chết và nó còn nói với tôi rằng ‘chính cha dượng đã giết mẹ’”. Bà cũng cho biết, ngay sau khi mẹ mất, Desiree được đón về ở với ông bà, khi đó cô bé mới 3 tuổi.
 
Và trong đám tang mẹ cách đây 6 năm, Desiree cứ khóc ngặt nghẽo và không ngừng chỉ về phía cha dượng nói rằng chính cha dượng là kẻ giết mẹ mình. Trong đám tang cũng có sự tham gia của các điều tra viên, nhưng vì lúc đó Desiree còn quá nhỏ, nên các điều tra viên không mấy chú ý đến lời cô bé.
 
Sự thật người cha dượng
 
Tom Zich, cha dượng của Desiree  nhiều hơn Mary gần 17 tuổi, họ quen nhau trong những lần gặp gỡ tại một quán ăn nơi Mary làm phục vụ. Tom Zich khi đó vừa chuyển từ Wisconsin tới Toledo để nhận công việc thu nhập cao tại một nhà máy sản xuất xe Jeep. Mỗi lần tới ăn, Tom đều để lại 100USD tiền bo cho Mary và hứa hẹn giúp cô một cuộc sống tốt đẹp hơn. Và không lâu sau đó, hai người nhanh chóng kết hôn vào năm 1990. Khi đó, Mary 24 tuổi và đang sống với cô con gái Desiree.
 
Sau khi kết hôn, cô bỏ việc phục vụ tại quán ăn và ở nhà chăm sóc gia đình. Nhưng chỉ 6 tháng sau khi kết hôn, Tom thông báo cho bố mẹ vợ và anh chị em của Mary rằng cô đã nghiện ma túy. Một hôm, cha mẹ Mary ghé thăm cô và phát hiện Mary bị nhốt trong phòng tắm, họ la hét gọi con gái. Theo Tom, anh nhốt vợ vì chỉ muốn tốt cho vợ, muốn cô đoạn tuyệt với ma túy.
 
Phá án nhờ lời khai đứa trẻ lên 6, Phá án nhờ lời khai đứa trẻ lên 6 tuổi
Sự thật người cha dượng
 
Đầu tháng 12/1991, tất cả các thành viên trong đại gia đình cùng tụ tập ăn tiệc. Mẹ của Mary mong được gặp con gái vì đã mấy ngày bà không gọi điện cho cô. Thế nhưng, chỉ có Tom và con riêng của Mary, Desiree, có mặt, không thấy Mary đâu cả. Khi được hỏi, Tom trả lời không biết Mary đi đâu. 8 ngày sau khi Mary Jane mất tích bí ẩn, Tom Zich thông báo vụ việc cho cảnh sát.
 
Theo lời kể của Tom, Mary đi khỏi nhà sau khi nhận được một cú điện thoại và rất có thể liên quan đến những kẻ buôn bán ma túy. Sau hàng loạt cuộc tìm kiếm, thông tin về Mary vẫn bặt vô âm tín.
 
Bất ngờ 3 tuần sau, cảnh sát nhận được thông tin về việc có người đã nhìn thấy xe ô tô của Mary bên ngoài một quán rượu cách trung tâm thành phố Toledo 14 dặm. Đây là một điểm nóng về buôn bán ma túy, do vậy, họ vội vã tới hiện trường. Khi tới nơi, cảnh sát phát hiện chiếc xe ôtô, bên trong là thi thể một phụ nữ. Khám nghiệm tử thi cho thấy đó là thi thể của Mary Jane, bị ai đó dùng dây thừng siết cổ chết.
 
Khi đó, Tom cũng bị liệt vào diện những kẻ tình nghi gây nên cái chết của vợ, nhưng anh ta đều đưa ra được những bằng chứng ngoại phạm trong thời gian Mary bị sát hại. Tại đám tang của Mary, một trong những người anh của cô đã tấn công Tom, cho rằng chính Tom đã đối xử tệ bạc với vợ....(Còn nữa ) 

 

Phá án nhờ lời khai đứa trẻ lên 6-Kỳ 2 - Dich vu tham tu Thanh Dat

 

(Văn phòng thám tử)_Còn về phía cảnh sát, lúc này họ lại để mắt đến một đối tượng khả nghi. Đó là bạn trai bí mật của Mary tên là Kenny Montano. Người đàn ông này mới được thả sau khi bị bắt giam vì buôn bán ma túy. Trong khi đó, một người không rõ danh tính đã gọi điện đến cảnh sát thông báo Mary đã có thai với Montano. Liệu đây có thể là nguyên nhân khiến Montano ra tay sát hại Mary? Tuy nhiên, khi điều tra, cảnh sát không có bằng chứng kết tội Montano.
  
Vụ án sáng tỏ nhờ vết máu còn sót lại sau 18 năm.
 
Và vụ án kể từ đó rơi vào bế tắc, qua câu chuyện của cha mẹ nạn nhân cùng với lời khẳng định của cô con gái, thám tử Ann tin rằng, có một sự thật ẩn giấu đằng sau vụ án này. Ngay sau đó, thám tử Ann đã xin giấy lục soát căn nhà Tom Zich đang ở. Căn nhà là nơi ở trước kia của Tom và Mary, so với những tấm ảnh chụp cách đây 6 năm, vào thời điểm xảy ra vụ án, ngôi nhà đã được tu sửa lại khá nhiều, đồ đạc được bài trí lại, tường cũng sơn màu khác.
 
Thám tử Ann tiến vào căn phòng trên gác mà theo cô đoán là phòng ngủ của vợ chồng Mary trước đây. Cô quan sát tủ quần áo mà theo lời Desiree nói cô bé đã nấp sau cánh tủ khi vụ án xảy ra, nhưng tuyệt nhiên chiếc tủ đó không có trong căn phòng này. Theo lời Tom, kể từ khi Mary mất, anh ta không dùng đến căn phòng này nữa, những đồ đạc không cần thiết được bỏ đi ngay sau đó. Tuy nhiên, sau nhiều lần tìm kiếm, đội điều tra vẫn phát hiện vết máu tại căn phòng này.
 
Phá án nhờ lời khai đứa trẻ lên 6, Phá án nhờ lời khai đứa trẻ lên 6 tuổi
Vết máu còn sót lại
 
Và trong khi mẫu máu thu được tại phòng ngủ nhà Tom đang được kiểm nghiệm thì không lâu sau đó, phía cảnh sát nhận được cuộc điện thoại của một tên là LuAnna Urbanski, cô này tự xưng là một nữ nhân viên phục vụ tại quán ăn gần nhà Tom. Tiếp cận với LuAnna, thám tử Ann nhận thấy cô gái này khá xinh xắn và bạo dạn. LuAnna nói rằng vì mấy hôm nay thấy cảnh sát ra vào nhà Tom nên cô mới đánh bạo gọi điện cho cảnh sát.
 
Chuyện là cách đây 6 năm, khi vợ Tom là Mary còn sống, Tom đã từng tán tỉnh cô và luôn miệng nói rằng gia đình mình không hạnh phúc nên đang tìm cách ly dị với vợ. Nhưng kể từ sau khi vợ Tom chết, LuAnna không còn thấy Tom hẹn gặp cô nữa và dù hằng ngày vẫn hay đi qua quán ăn nơi cô làm việc nhưng khi nhìn thấy cô, Tom làm ra vẻ anh ta chưa hề gặp và chưa hề quen biết cô. Và cũng kể từ đó LuAnna không quan tâm đến mối quan hệ thoảng qua này nữa và chú tâm vào công việc, chỉ cho đến khi thấy cảnh sát và thám tử qua lại nhà Tom, cô mới chợt nhớ lại chuyện năm xưa.
 
Biết được thông tin này, Thám tử Ann lập tức cho điều tra về Tom, và họ đã không khỏi bị sốc khi biết Tom đã chính thức trải qua 6 đời vợ. Phải rất vất vả thám tử Ann mới tìm gặp được 3 trong số những người vợ của Tom. Và tất cả những người vợ này đều cho rằng Tom là người chồng thô lỗ, ưa bạo lực và khi tức giận, anh ta có thể làm bất cứ điều gì. Và mỗi cuộc hôn nhân của Tom chỉ kéo dài không quá 6 tháng.
 
Khi sự thật về con người của Tom Zich dần hé lộ thì cũng là lúc Thám tử Ann nhận được báo cáo kết quả xét nghiệm mẫu máu từ phía cảnh sát: mẫu máu thu được tại căn phòng ngủ trên gác của nhà Tom đúng là của Mary. Và với những bằng chứng cùng các nhân chứng chống lại. Đến tháng 6/2007, Tom Zich mới bị bắt với cáo buộc giết Mary Jane. Phiên tòa xét xử Tom được mở vào tháng 6/2009, gần 18 năm sau khi thi thể của Mary Jane được tìm thấy. Cuối cùng, tòa đã tuyên phạt Tom Zich 15 năm tù giam. 

 

Nghi ngờ ‘’chồng chăm chỉ về quê’’ - Dich vu tham tu Thanh Dat

 

Thám Tử tư– Một hôm, tình cờ đứa con gái lớn thấy bố đi tắm mà nick chát đang online có hình avata của một cô gái trẻ đẹp nên tò mò xem. Những dòng tin nhắn của bố gửi cho người con gái kia thật tình cảm và ngọt ngào.

Biểu hiện của một người chồng ngoại tình thì không thể qua mắt được những người vợ nhạy cảm. Chị Lam cũng vậy, chị cũng cảm thấy mất lòng tin ở chồng từ rất lâu rồi, nhưng do bận rộn trong công việc và trách nhiệm với con cái nên chị không muốn làm to chuyện để giữ sự bình yên cho gia đình. Thực lòng, chị từng muốn ly hôn, muốn có một cuộc sống hôn nhân thật sự chứ không phải sống với chồng mà cứ như “người dưng”, khó khăn, vất vả một mình gánh vác.

Nhưng pháp luật bên Canada rất khác với Việt Nam, để có thể li hôn thì chồng hoặc vợ phải có những bằng chứng để chứng minh người kia có lỗi không thể tha thứ thì Tòa mới giải quyết. Thấy chồng ngày càng thay đổi, biết tuần tới chồng lại về Việt Nam “giải quyết việc làm ăn”, chị đã gọi điện cho chị gái để tìm hiểu xem chồng làm gì trong những ngày về quê.

Chị gái chị Lam tìm đếndịch vụ thám tửnhờ “theo sát” em rể ngay từ khi về Việt Nam. Khi Thành xuống sân bay, các thám tử tư đã theo sát và nhận thấy không có ai ra đón mà anh Thành  bắt taxi một mình và đi thẳng về nhà ở đường Trần Nguyên Hãn, TP Hải Phòng. Đây là  một ngôi nhà 3 tầng rất đẹp và sang trọng.

Thế nhưng ở đường Trần Nguyên Hãn không có ai là người thân, bạn bè của gia đình anh Thành, chị Lam sinh sống. Vậy ngôi nhà kia là nhà ai? Bí mật hé mở khi một cô gái trẻ đẹp, lộ rõ sự bất ngờ và hạnh phúc khi nhìn thấy anh Thành về.

Các thám tử không thấy ai ra vào trong nhà, nên khả năng ngôi nhà trên chỉ có mình cô gái ở. Những người xung quanh cho biết, cô gái trên tên là Quỳnh, sinh viên trường ĐH dân lập Hải Phòng, quê ở thị trấn Vĩnh Bảo, TP Hải Phòng. Gia đình Quỳnh không mấy khá giả, ngày xưa còn thuộc diện đói nghèo và ngôi nhà trên được người yêu của cô bên nước ngoài mua cho cách đây 2 năm…

Nghi ngờ ‘’chồng chăm chỉ về quê’’,  Nghi ngờ ‘’chồng chăm chỉ về quê’’1

Quỳnh bước ra trong bộ ngủ gợi cảm..(Ảnh minh họa)

Nhận tin báo từ các thám tử, ngẫm lại thấy việc ngôi nhà của cô gái nọ được “người yêu ở nước ngoài mua cho cách đây 2 năm”, trùng khớp với thời gian chồng thường xuyên về nước, và cũng đồng thời với số tiền hơn 5 tỷ đồng trong tài khoản bị thâm hụt, chị Lam lập tức đón chuyến bay sớm nhất về nước.

5h sáng, chị Lam đã về đến sân bay và bắt taxi lao rất nhanh đến ngôi nhà trên. Chị bấm chuông 3 hồi mới có tiếng động ra mở của kèm theo tiếng lẩm bẩm chửi bới vì đã phá hoại giấc ngủ của mình.

Khi cánh cửa mở ra, mặt Thành chợt tái nhợt, sa sẩm khi nhận ra “kẻ phá bĩnh” là vợ mình. Thành không lý giải được tại sao ở một khoảng cách địa lý rất xa như vậy, chị Lam lại “có mặt đúng lúc, đúng chỗ” nhanh đến thế. Không biết đến “sự cố bất ngờ”, Quỳnh mặc bộ đồ ngủ rất đẹp và gợi cảm bước ra cổng theo Thành.

Chị Lam ngỡ ngàng nhận ra cô gái, và cô gái cũng giật mình nhận ra “người quen cũ”. Ngày xưa, gia đình chị và gia đình Quỳnh vốn là hàng xóm của nhau. Gia đình Quỳnh nghèo khó, bố bệnh nặng, mẹ già yếu..nếu không có Lam cho vay tiền thì bây giờ có lẽ gia đình họ đã không thể sống đến bây giờ. Vì vậy, bố mẹ Trang vẫn xem chị như ân nhân và mỗi lần về nước, chị đều đến thăm và mua quà cho gia đình họ.

Những năm tháng chung sống và việc phản bội của Thành khiến chị thấy không đáng để chị hy sinh thêm một lần nào nữa. Chị chia sẻ vớicông ty thám tửkhi đên thanh lý hợp đồng, chị quyết định ly hôn trong sự đau đớn. Trong khi chị lăn lộn kiếm tiền thì anh âm thầm “rút ruột” tài sản của gia đình, mua nhà, mở tài khoản cho cô gái ăn tiêu thoải mái rồi nói dối là cho bạn vay. Nhưng giá như, anh cặp kè với một người lạ thì chị đỡ đau hơn, đằng này lại là Quỳnh – cô gái mà chị yêu quý như em gái, và luôn coi chị là ân nhân vậy mà giờ đây lại phản bội chị.

 

Buồn tình sinh tật - Dich vu tham tu Thanh Dat

 

Chị Thương bận việc kinh doanh bên ngài, không có nhiều thời gian chú ý đến giờ giấc sinh hoạt của con trai. Dạo này Bình ít đi làm mà thường tụ tập bạn vè, Có khi Bình đi hai, ba ngày mới về, người giúp việc cũng chẳng biết Bình đi công tác hay đi chơi. Chị Thương dò hỏi thì Bình không nói. Trước sự thay đổi khác thường của con, lại bận việc kinh doanh nên chị Thương quyết định đếnCông ty thám tửThành Đạtvà nhờ tớiDịch vụ thám tửđể tìm hiểu làm sáng tỏ những thời gian con trai vắng nhà vô cớ.
 
Hoàn thành bản hợp đồng xong cũng là lúc các thám tử bắt tay ngay vào cuộc. Ngày đầu tiên, 11 giờ trưa Bình mới ngủ dậy và ra khỏi nhà. Bình không ăn sáng mà đi thẳng  lên công ty rồi vào đó chừng nửa tiếng thì đi ra. Sau đó, Bình chạy xe thẳng về nhà.
 
Buồn tình sinh tật, Buồn tình sinh tật12
Bạn bè rủ rê, Bình lao vào chơi ''đập đá'' ( Ảnh minh họa )
 
Hôm sau, Bình đi uống cà phê với một nhóm bạn ở một quán cà phê gần công ty Bình làm việc. Họ ở trong đó cả ngày cho đến khi quán cà phê đóng cửa mới chịu đi ra, rồi cả hội cùng nhau tấp vào một quán nhậu tới khuya rồi mới về.
 
Ngày tiếp theo, lịch trình của Bình vẫn là vào quán cà phê ấy.Thám tửgiả vờ là khách theo Bình vào quán. Thì ra ở tầng trên của quán có một phòng VIP (phòng máy lạnh đặt biệt). Bình và nhóm bạn ở trong phòng ấy nhưng vì phòng đóng cửa nên thám tử không biết họ làm gì. Chờ đến lúc không ai để ý, thám tử mở hé của phòng đó thì thấy cả nhóm đang chơi đánh bài. Họ cứ chơi miệt mài như vậy từ sáng đến tối, khi nào đói thì gọi đồ ăn vì quán có phục vụ cơm trưa và đồ ăn nhanh.
 
Có trong tay những tấm hình làm bằng chứng cụ thể, các thám tử báo lại cho khách hàng là mẹ của Bình. Dù bất ngờ xen lẫn bực dọc nhưng có sự độngviên của thám tử nên chị Thương quyết định đến tận nơi để ..mang con về.
 
Thám tử giả vờ làm nhân viên sửa chữa điện để vào phòng của Bình thám thính. Phát hiện cả nhóm đang chơi đập đá. Đúng lúc này chị Thương đến nơi, không ồn ào, chị lao vào phòng và chứng kiến cảnh con đang còn phê thuốc. Chị đưa Bình về nhà, Khi tỉnh lại với bằng chứng rõ ràng, Bình đã thú nhận với mẹ tất cả phi vụ ăn chơi và may mắn là mẹ Bình đã phát hiện và dừng con lại đúng lúc nếu không, không biết sẽ còn đi đến đâu.
 
Lý do tất cả đơn giản chỉ là một chữ ‘’tình’’. Do người yêu đi du học, sau đó họ chia tay, Bình chán nản, sao nhãng công việc. Bị cấp trên khiển trách mãi, đã chán càng chán thêm. Sauk hi cấp trên cho nghỉ việc, Bình bị bạn bè lôi kéo những vụ ăn chơi mà ngồi ngẫm lại Bình hối hận vì đã bỏ phí thời gian và mất đi một cơ hội
 

Trích từ Báo Thế giới Gia Đình 

 

Thứ Tư, 5 tháng 12, 2012

Sherlock-Holmes- Vụ mất tích bí ẩn (Kỳ 1) - Dich vu tham tu Thanh Dat

Sherlock Holmes nói khi chúng tôi ngồi cạnh lò sưởi trongvăn phòng thám tửcủa ông, một căn hộ tại phố Baker - Cuộc sống là sự bí ẩn hơn bất cứ cái gì mà con người có thể khám phá. Chúng ta không thể cảm nhận mọi thứ mà thật sự chỉ là những biểu hiện nhỏ của sự tồn tại. Nếu chúng ta có thể bay ra khỏi cửa sổ, bay lượn trên thành phố này, hãy nhìn vào bên trong những ngôi nhà, nơi những điều bất thường đang xảy ra, sự trùng hợp ngẫu nhiên, các kế hoạch được xếp đặt, những ý kiến mâu thuẫn, móc xích những sự kiện và liên kết chúng lại. Cuối cùng, nó giúp ta hình dung thói quen và thấy trước được kết quả của sự việc.
 
- Tuy thế, tôi lại không tin tưởng vào điều đó. Tôi trả lời. Nhiều vụ án được phanh phui trên báo chí đều dựa vào các quy tắc, trần trụi và thô kệch. Theo các báo cáo cảnh sát, sự hiện thực đẩy tới giới hạn tột cùng của nó, và hiệu quả. Nó tường thuật từng yếu tố trực tiếp, không hấp dẫn mà cũng không nghệ thuật.
 
- Một sự chọn lọc và sự thận trọng nhất định sẽ sản sinh một hiệu ứng hiện thực. Holmes nhận xét. Đấy chính là cái tồn tại trong các báo cáo của cảnh sát, nơi có quá nhiều sự căng thẳng, có lẽ, ở trên tính vô vị của thẩm phán hơn là ở trên những chi tiết, nơi một người quan sát thấy được bản chất liên kết sống còn của toàn bộ vấn đề. Dựa theo đó, mọi thứ sẽ trở nên không có gì là khác thường.
 
Tôi cười và lắc đầu
 
- Tôi có thể hiểu suy nghĩ của anh. Tôi nói. Tất nhiên, trong vị trí cố vấn và người giúp đỡ không chính thức của mọi người mang đầy màu sắc huyền thoại, trên cả ba lục địa, anh được cho là bí ẩn và kỳ quái. Nhưng ở đây. Tôi nhặt một tờ báo buổi sáng từ dưới nền nhà - Chúng ta thử xem. Tôi đọc ngay tiêu đề đầu tiên nhá. “Một người chồng ngược đãi vợ”. Trên nửa cột in, nhưng tôi không cần đọc cũng có thể biết nội dung. Trong này, thể nào cũng có những thứ “người đàn bà khác”, “nghiện rượu”, “đấm đá”, “bầm tím”, “em gái xinh xắn”, “bà chủ nhà”... Chả có cái gì là hấp dẫn cả.
 
- Thật vậy, ví dụ của anh là một trường hợp không may cho lý lẽ của anh,  Holmes nói. Anh cầm lấy tờ báo và đọc tiếp xuống dưới. Đây là vụ ly dị của nhà Dundas, và trên cơ bản những thông tin của nó, tôi sẽ viết lại và liên kết các sự việc mà không đụng đến các yếu tố trên. “Người chồng không nghiện rượu và không có người phụ nữ khác. Vấn đề than phiền là anh ta thường có thói quen khi nổi nóng trong mỗi bữa ăn thì lại lấy hàm răng giả của anh ta và ném vào vợ của anh ta”. Nào, có được không? Đây không phải là những yếu tố kích thích trí tưởng tượng đối với một người kể chuyện trung bình. Hút thuốc nhé, bác sĩ. Và anh cũng thấy là bản tường thuật của tôi không nằm trong ví dụ của anh.
 
Anh cầm lấy cái hộp đựng thuốc lá bằng vàng. Một viên ngọc tím lớn được khảm trên nắp. Nó hoàn toàn tương phản với cách bài trí đơn giản của căn nhà mà trước đây tôi đã có dịp mô tả.
 
- A, anh nói, Tôi quên mất là mấy tuần rồi chúng ta không gặp nhau. Đó là một vật kỷ niệm nho nhỏ của ông vua xứ Bohemia đã tặng cho trong vụ Irène Adler.
 
- Còn cái nhẫn? Tôi hỏi, liếc nhìn vật lấp lánh ở trên ngón tay anh ấy.
 
- Nó là vật gia bảo của một gia đình Hà Lan từng là thân chủ của tôi, tiếc là tôi không thể tiết lộ cho anh được, dù rằng qua đó anh có thể bổ sung vào bộ sưu tập của anh một hoặc hai vụ án nữa.
 
- Lúc này anh có một vụ nào không? Tôi hỏi với vẻ quan tâm.
 

- Cả một tá, toàn là những vụ không quan trọng nên chúng không có một chút hứng thú nào cả. Thường thường chỉ trong những vụ quan trọng, chúng ta mới thi thố được óc quan sát và khả năng phân tích nguyên nhân và hậu quả, khi tội ác càng lớn thì nguyên nhân lại càng giản dị, dễ hiểu, đó là nguyên tắc... Nhưng có lẽ chỉ trong vài phút nữa, chúng ta sẽ có một nữ thân chủ. 

Sherlock-Holmes- Vụ mất tích bí ẩn (Kỳ 2) - Dich vu tham tu Thanh Dat

Holmes rời khỏi ghế bành, đến đứng sau bức mành trongvan phong tham tu, hướng mắt xuống con đường ảm đạm. Nhìn qua vai anh, tôi thấy một thiếu phụ, thân hình đẫy đà, đang đứng trên lề đường đối diện. Nàng đội nón rộng vành được trang điểm bằng một chiếc lông chim lớn, màu đỏ. Nàng nhìn lên cửa sổ phòng chúng tôi với một vẻ do dự. Thân hình nàng đong đưa. Thình lình, nàng chạy băng qua đường và tiếng chuông cửa reo vang.
 
- Tôi đã từng biết loại triệu chứng này rồi. Holmes nói, vừa ném tàn thuốc lá vào lò sưởi. Người thiếu nữ này đang ở trong một tình trạng bối rối vì một vấn đề tình yêu. Nàng muốn được giúp đỡ, nhưng không biết có thổ lộ câu chuyện của mình ra chăng.
 
Có tiếng gõ cửa, và người hầu vào thông báo có cô Mary Sutherland đến. Holmes lịch sự đón tiếp nàng. Anh đóng cửa lại, mời nàng ngồi:
 
- Thưa cô, với cặp kính cận, cô có cực nhọc lắm không, khi phải đánh máy quá nhiều?
 
- Đó là lúc đầu, bây giờ tôi có thể đánh máy mà không cần nhìn vào bàn máy.
Nàng trả lời một cách tự động, không chú ý đến tính cách đặc biệt của nó. Nhưng vừa nói xong, nàng bỗng giật nẩy mình, đưa mắt nhìn bạn tôi với một vẻ kinh ngạc:
 
- Ông Holmes! Phải chăng người ta đã nói với ông về tôi? Nếu không, làm sao ông có thể biết được điều đó?
 
- Không có gì quan trọng cả! - Holmes cười đáp - Nghề nghiệp bắt buộc tôi phải biết nhiều điều... Vả lại, nếu không, thì cô đâu có đến đây tìm tôi?
 
- Thưa ông, tôi đến tìm ông do lời giới thiệu của bà Etherege ông đã tìm ra được chồng của bà ấy một cách dễ dàng, trong khi mọi người, kể cả cảnh sát, đều cho là ông ta đã chết? Ô, thưa ông Holmes! Tôi không giàu, nhưng mỗi năm tôi được hưởng 100 bảng, ngoài ra tôi còn có tiền công đánh máy. Tôi sẵn sàng trả cho ông bao nhiêu cũng được, miễn là ông tìm ra ông Hosmer Angel giùm tôi.
 
- Vì sao cô có vẻ quá hấp tấp vậy? Holmes đan mười đầu ngón tay vào nhau, và đưa mắt nhìn lên trần nhà.
 
Một lần nữa, nàng lại biểu lộ một sự kinh ngạc đến sửng sốt.
 
- Ông Windibank, cha của tôi, chẳng quan tâm gì đến việc này cả. Ông ấy không muốn tôi báo cảnh sát, cũng không muốn tôi đến gặp ông. Ông ấy nói rằng việc này không có gì nghiêm trọng. Tôi đã nổi giận và chạy thẳng đến ông.
 
Holmes hỏi:
 
- Cha của cô à? Chắc là cha dượng của cô chăng?
 
- Phải! Tôi gọi ông ấy bằng cha, nhưng ông ấy chỉ lớn hơn tôi có năm tuổi.
 
- Mẹ cô vẫn còn sống chứ?
 
- Vâng. Bà rất khoẻ mạnh. Thưa ông, tôi không được vừa lòng khi thấy mẹ tôi tái giá quá sớm, nhất là tái giá với người đàn ông kém hơn bà đến 15 tuổi. Cha ruột tôi là thợ sửa ống và đặt ống ở Tottenham Court Road. Ông để lại cả một cơ xưởng trị giá 4.700 bảng đang hoạt động tốt. Mẹ tôi tiếp tục điều khiển cơ xưởng này với sự phụ tá của người đốc công là ông Hardy. Nhưng khi bà gặp ông Windibank, bà liền bán cơ xưởng và theo về với ông ấy.
 
- Phải chăng số lợi tức hàng năm của cô là do cơ nghiệp của cha cô để lại?
 
- Ồ không. Đó là gia tài của chú Ned ở Auckland. Đó là những cổ phiếu New Zealand trị giá tổng cộng 2.500 bảng, với 4,5% tiền lời. Tôi chỉ lãnh số tiền lời đó thôi.
 
- Câu chuyện của cô làm cho tôi thích thú. Xem nào! Như thế, mỗi năm cô lãnh được 100 bảng, và tiền công đánh máy. Với hai số tiền ấy, một thiếu nữ độc thân có thể sống thoải mái, thỉnh thoảng đi du lịch hoặc mua sắm một vài món đồ, phải không?
 
- Vâng! Nhưng hiện giờ tôi còn ở chung với mẹ tôi và ông Windibank. Do đó tôi để cho hai ông bà hưởng số tiền lời ấy, cho đến khi nào tôi có gia đình riêng. Cứ mỗi quý, ông Windibank đi lãnh số tiền lời của tôi đem về cho mẹ tôi. Còn tôi tôi chỉ tiêu xài số tiền đánh máy.
 
- Cô đã cho tôi biết rất rõ ràng về tình trạng của cô. Holmes nói. Và bây giờ, đây là bác sĩ Watson, bạn thân của tôi. Cô đừng e ngại gì cả, cứ tự nhiên kể lại cuộc giao thiệp giữa cô và ông Hosmer .
 
Đôi má của nàng hơi ửng đỏ một chút:
 

- Khi cha tôi còn sống, các công nhân khí đốt thường gửi thiếp mời cả gia đình tôi đến khiêu vũ. Còn bây giờ họ gửi thiếp mời mẹ tôi và tôi. Ông Windibank chăng bao giờ muốn chúng tôi đi đâu cả. Lần này, tôi nhất quyết đi dự! Ông tìm đủ cách để bác bỏ. Sau cùng, thấy tôi không chịu đổi ý ông ta bèn lên đường đi Pháp công tác cho công ty của ông ta. Mẹ tôi và tôi bảo ông Hardy đưa chúng tôi đi dự buổi khiêu vũ; và tôi đã gặp anh Hosmer ở đó. 

 

Sherlock-Holmes- Vụ mất tích bí ẩn (Kỳ 3) - Dich vu tham tu Thanh Dat

Holmes rời khỏivăn phòng thám tửđến gặp cô gái khi ông bố dượng từ pháp trở về.
 
- Từ Pháp trở về, ông bố dượng rất giận dữ khi được biết cô đã dự buổi khiêu vũ hôm đó?
 
- Ồ không. Ông ta chỉ cười và nhún vai. Ông ta còn nói rằng không nên cấm một người phụ nữ làm điều gì họ thích, bởi vì có cấm thì họ cũng vẫn làm.
 
- Tốt.
 
- Ngày hôm sau, Hosmer đến thăm chúng tôi, sau đó chúng tôi có gặp lại ông ấy một lần nữa... Nghĩa là, chúng tôi đã gặp nhau hai lần và đi dạo với nhau. Nhưng khi cha dượng tôi trở về, Hosmer không thể đến nhà thăm tôi nữa.
 
- Sao vậy?
 
- Bởi vì, cha dượng tôi không thích khách khứa đến nhà. Nhưng tôi nói với mẹ tôi rằng tôi muốn có gia đình.
 
- Ông Hosmer không tìm cách gặp lại cô sao?
 
- Thế này: cha dượng tôi lại phải đi Pháp trong một tuần lễ. Hosmer viết thư nói rằng nên chờ đợi cho cha dượng tôi đi đã rồi hãy gặp nhau. Trong thời gian chờ đợi, chúng tôi vẫn viết thư cho nhau. Mỗi buổi sáng, tôi đích thân ra hộp thư lấy thư, do đó cha dượng tôi chẳng hay biết gì cả.
 
- Vào thời gian đó, cô đã hứa hôn với ông Hosmer chưa?
 
- Ồ có, chúng tôi đã hứa hôn với nhau ngay từ buổi đi dạo đầu tiên. Hosmer là thủ quỹ trong một văn phòng ở phố Leadenhall và...
 
- Văn phòng nào?
 
- Thưa ông, đây chính là điều làm cho tôi hoang mang nhất: tôi không biết đó là văn phòng nào.
 
- Vậy thì ông ấy ở đâu?
 
- Anh ấy ngủ ngay tại chỗ làm việc.
 
- Cô không biết địa chỉ của ông ấy?
 
- Không. Tôi chỉ biết đó là phố Leadenhall.
 
- Vậy, cô gửi thư đến địa chỉ nào?
 
- Đến bưu điện phố Leadenhall, hộp thư lưu trữ. Anh ấy bảo rằng nếu tôi gửi thư đến văn phòng, thì anh ấy sẽ bị các bạn đồng nghiệp chế nhạo. Tôi đề nghị sẽ đánh máy những bức thư của tôi; giống như những bức thư của anh ấy gửi cho tôi vậy. Nhưng anh ấy không chịu, bảo rằng khi đọc những bức thư do chính tay tôi viết, anh ấy có cảm giác như được ở gần bên tôi. Thưa ông Holmes, điều này chứng tỏ anh ấy yêu thương tôi đến mức nào, và luôn luôn quan tâm đến những chi tiết nhỏ.
 
- Rất hay! Cô có thể nhớ lại những chi tiết nhỏ nào khác về ông Hosmer không?
 
- Thưa, đó là một thanh niên rất nhút nhát. Vì thế, anh ấy thích đi dạo vào một buổi tối hơn là ngay giữa ban ngày. Anh ấy rất nhu mì, ngay cả đến tiếng nói cũng nhỏ nhẹ, dường như lúc nhỏ có bị chứng viêm họng làm cho cổ họng bị yếu đi, do đó anh ấy có một giọng nói hơi thì thầm... không được rõ ràng lắm... Luôn ăn mặc đàng hoàng, sạch sẽ và giản dị... Mắt của anh ấy cũng không được tốt: lúc nào anh ấy cũng phải mang một cặp kính màu.
 
- Tốt lắm! Và chuyện gì đã xảy ra khi cha cô trở về?
 

- Trước đó, anh Hosmer đến đề nghị cử hành hôn lễ trước khi cha dượng tôi trở về. Anh ấy có vẻ gấp rút lắm, anh ấy bảo tôi đặt bàn tay lên quyển Kinh thánh, hứa rằng sau này dẫu cho có chuyện gì xảy ra, tôi sẽ vẫn luôn luôn trung thành với anh ấy. Mẹ tôi cho rằng đó là một dấu hiệu đẹp đẽ của tình yêu. Ngay từ lúc đầu, mẹ tôi đã có thiện cảm với anh ấy, tôi hỏi cha dượng tôi có ý kiến gì về việc này, bà hứa sẽ dàn xếp với ông ấy, điều này không làm cho tôi thích lắm. Tại sao tôi lại phải xin phép cha dượng tôi để kết hôn. Nhưng tôi cũng viết thư cho ông ấy ở Bordeaux, nơi công ty ông ấy có văn phòng đại diện. Lá thư được gửi trả lại cho tôi ngay trong buổi sáng ngày hôn lễ. 

 

Sherlock-Holmes- Vụ mất tích bí ẩn (Kỳ 3) - Dich vu tham tu Thanh Dat

Holmes rời khỏivăn phòng thám tửđến gặp cô gái khi ông bố dượng từ pháp trở về.
 
- Từ Pháp trở về, ông bố dượng rất giận dữ khi được biết cô đã dự buổi khiêu vũ hôm đó?
 
- Ồ không. Ông ta chỉ cười và nhún vai. Ông ta còn nói rằng không nên cấm một người phụ nữ làm điều gì họ thích, bởi vì có cấm thì họ cũng vẫn làm.
 
- Tốt.
 
- Ngày hôm sau, Hosmer đến thăm chúng tôi, sau đó chúng tôi có gặp lại ông ấy một lần nữa... Nghĩa là, chúng tôi đã gặp nhau hai lần và đi dạo với nhau. Nhưng khi cha dượng tôi trở về, Hosmer không thể đến nhà thăm tôi nữa.
 
- Sao vậy?
 
- Bởi vì, cha dượng tôi không thích khách khứa đến nhà. Nhưng tôi nói với mẹ tôi rằng tôi muốn có gia đình.
 
- Ông Hosmer không tìm cách gặp lại cô sao?
 
- Thế này: cha dượng tôi lại phải đi Pháp trong một tuần lễ. Hosmer viết thư nói rằng nên chờ đợi cho cha dượng tôi đi đã rồi hãy gặp nhau. Trong thời gian chờ đợi, chúng tôi vẫn viết thư cho nhau. Mỗi buổi sáng, tôi đích thân ra hộp thư lấy thư, do đó cha dượng tôi chẳng hay biết gì cả.
 
- Vào thời gian đó, cô đã hứa hôn với ông Hosmer chưa?
 
- Ồ có, chúng tôi đã hứa hôn với nhau ngay từ buổi đi dạo đầu tiên. Hosmer là thủ quỹ trong một văn phòng ở phố Leadenhall và...
 
- Văn phòng nào?
 
- Thưa ông, đây chính là điều làm cho tôi hoang mang nhất: tôi không biết đó là văn phòng nào.
 
- Vậy thì ông ấy ở đâu?
 
- Anh ấy ngủ ngay tại chỗ làm việc.
 
- Cô không biết địa chỉ của ông ấy?
 
- Không. Tôi chỉ biết đó là phố Leadenhall.
 
- Vậy, cô gửi thư đến địa chỉ nào?
 
- Đến bưu điện phố Leadenhall, hộp thư lưu trữ. Anh ấy bảo rằng nếu tôi gửi thư đến văn phòng, thì anh ấy sẽ bị các bạn đồng nghiệp chế nhạo. Tôi đề nghị sẽ đánh máy những bức thư của tôi; giống như những bức thư của anh ấy gửi cho tôi vậy. Nhưng anh ấy không chịu, bảo rằng khi đọc những bức thư do chính tay tôi viết, anh ấy có cảm giác như được ở gần bên tôi. Thưa ông Holmes, điều này chứng tỏ anh ấy yêu thương tôi đến mức nào, và luôn luôn quan tâm đến những chi tiết nhỏ.
 
- Rất hay! Cô có thể nhớ lại những chi tiết nhỏ nào khác về ông Hosmer không?
 
- Thưa, đó là một thanh niên rất nhút nhát. Vì thế, anh ấy thích đi dạo vào một buổi tối hơn là ngay giữa ban ngày. Anh ấy rất nhu mì, ngay cả đến tiếng nói cũng nhỏ nhẹ, dường như lúc nhỏ có bị chứng viêm họng làm cho cổ họng bị yếu đi, do đó anh ấy có một giọng nói hơi thì thầm... không được rõ ràng lắm... Luôn ăn mặc đàng hoàng, sạch sẽ và giản dị... Mắt của anh ấy cũng không được tốt: lúc nào anh ấy cũng phải mang một cặp kính màu.
 
- Tốt lắm! Và chuyện gì đã xảy ra khi cha cô trở về?
 

- Trước đó, anh Hosmer đến đề nghị cử hành hôn lễ trước khi cha dượng tôi trở về. Anh ấy có vẻ gấp rút lắm, anh ấy bảo tôi đặt bàn tay lên quyển Kinh thánh, hứa rằng sau này dẫu cho có chuyện gì xảy ra, tôi sẽ vẫn luôn luôn trung thành với anh ấy. Mẹ tôi cho rằng đó là một dấu hiệu đẹp đẽ của tình yêu. Ngay từ lúc đầu, mẹ tôi đã có thiện cảm với anh ấy, tôi hỏi cha dượng tôi có ý kiến gì về việc này, bà hứa sẽ dàn xếp với ông ấy, điều này không làm cho tôi thích lắm. Tại sao tôi lại phải xin phép cha dượng tôi để kết hôn. Nhưng tôi cũng viết thư cho ông ấy ở Bordeaux, nơi công ty ông ấy có văn phòng đại diện. Lá thư được gửi trả lại cho tôi ngay trong buổi sáng ngày hôn lễ. 

 

Sherlock-Holmes- Vụ mất tích bí ẩn (Kỳ 4) - Dich vu tham tu Thanh Dat

 

 

Sherlock-Holmes- Vụ mất tích bí ẩn (Kỳ 4)
 
- Ông ấy không chịu nhận thư à?
 
- Không, ông ấy lên đường đi Anh trước khi lá thư đến Bordeaux.
 
- Thật không may mắn! Vậy là hôn lễ đã được dự tính cử hành vào ngày thứ sáu vừa qua?
 
- Vâng, hôn lễ đã được dự tính cử hành ở nhà thờ St. Saviour s, vừa nói Holmes vừa bước ra khỏivan phong tham tugần Kings Cross và sau đó chúng tôi sẽ dự bữa ăn trưa gia đình tại khách sạn St. Pancras. Hosmer đến nhà đón chúng tôi. Anh đỡ mẹ tôi và tôi lên chiếc xe ngựa có mui, còn anh thì nhảy lên một chiếc khác đang đậu gần đấy. Xe của chúng tôi đến nhà thờ trước. Khi chiếc xe ngựa của anh ấy hiện ra, chúng tôi trông đợi anh Hosmer xuống xe, nhưng trông mãi chẳng thấy. Người đánh xe quay đầu nhìn vào bên trong xe: anh Hosmer đã biến mất. Người đánh xe bảo rằng ông ta chẳng hiểu gì cả, rằng chính mắt ông ta đã trông thấy người khách nhảy lên xe... Chuyện này đã xảy ra hôm thứ sáu vừa qua, và cho đến nay tôi vẫn không được một tin tức gì cả về anh Hosmer.
 
- Tôi có cảm giác rằng cô đã bị lừa gạt một cách hết sức bỉ ổi. Holmes nói.
 
- Ồ không, thưa ông. Anh ấy quá tốt và quá ngay thật. Này nhé! Suốt cả buổi sáng hôm đó, anh ấy không ngừng lặp đi lặp lại với tôi rằng dẫu cho có chuyện gì xảy ra, tôi phải luôn luôn trung thành với anh ấy, rằng dẫu có một biến cố bất ngờ nào chia cách hai chúng tôi, tôi phải luôn luôn nhớ rằng tôi là của anh ấy, và sớm hay muộn gì anh ấy cũng sẽ tìm lại với tôi. Có lẽ đây là một cuộc nói chuyện thật kỳ dị trong một buổi sáng của ngày hôn lễ. Nhưng những sự việc xảy ra sau đó đã cho chúng ta thấy tất cả ý nghĩa của nó!
 
- Như thế theo ý cô thì Hosmer đã gặp phải một tai nạn bất ngờ
 
- Thưa phải.
 
- Nhưng cô không hề biết gì về cái điều nguy hiểm mà ông ấy đã tiên đoán.
 
- Hoàn toàn không.
 
- Mẹ cô đã phản ứng như thế nào trong vụ này?
 
- Bà rất giận dữ. Bà bảo tôi đừng bao giờ nhắc đến cái tên ấy trước mặt bà nữa.
 
- Cô có cho cha dượng biết việc này không?
 
- Có. Ông ấy cũng cho rằng có một điều gì đó đã xảy ra. Và ông ấy bảo đảm rằng chỉ trong thời gian ngắn, tôi sẽ được biết tin tức về Hosmer. Ông ấy nói với tôi: “Không có lý do gì một người đàn ông đã đưa con đến tận ngưỡng cửa nhà thờ rồi lại bỏ rơi con một cách ngang xương như vậy?”. Thưa ông, tại sao chuyện này lại có thể xảy ra?
 
- Tôi sẽ giải quyết vụ này. Holmes nói, vừa đứng dậy. Tôi tin chắc sẽ đạt được kết quả. Nhưng trước mắt, cô hãy cố gắng xóa bỏ cái tên Hosmer ra khỏi tâm trí của cô, hãy quên ông ta một cách hoàn toàn, cũng như ông ta đã hoàn toàn ra khỏi cuộc đời của cô.
 
- Vậy... ông nghĩ rằng tôi sẽ không còn gặp lại anh ấy nữa?
 
- Không.
 
- Nhưng điều gì đã xảy ra cho anh ấy?
 
- Tôi sẽ trả lời câu hỏi này sau. Tôi muốn có một bản mô tả đúng đắn hình dạng của ông ấy, và một trong số những lá thư của ông ta.
 
- Trên báo Saturdays Chronicle thứ bảy vừa qua có đăng một bản tin “Tìm người mất tích” với những chi tiết về hình dạng của anh ấy. Đây là bản tin được cắt ra và bốn lá thư của anh ấy.
 
- Cảm ơn cô. Địa chỉ của cô?
 
- 31, Lion Place, Camberwell.
 
- Ông Hosmer không hề cho cô biết địa chỉ của ông ấy. Còn cha dượng của cô, ông ấy làm việc ở đâu?
 
- Ông ấy làm đại diện thương mại cho công ty Westhouse & Marbank ở phố Fenchurch.
 
- Cảm ơn cô. Lời tường thuật của cô rất rõ ràng và đầy đủ. Xin cô nhớ lời khuyên của tôi: “Hãy quên đi tất cả câu chuyện này, đừng bao giờ để nó ám ảnh cuộc đời của cô nữa”.
 
- Cám ơn ông, thưa ông Holmes. Nhưng không thể được. Tôi phải tin tưởng anh Hosmer.
 

Mặc dầu trông nàng có vẻ xoàng xĩnh với chiếc mũ rộng vành kỳ dị và gương mặt hợi ngây ngô chất phác, tấm lòng chung thủy của nàng có một cái gì cao quý làm cho người ta phải kính trọng. Nàng đặt xấp thư của nàng lên bàn và ra về sau khi hứa sẽ trở lại bất cứ lúc nào chúng tôi cần đến nàng. 

 

Sherlock Holmes - Dải băng lốm đốm ( Kỳ 3) - Dich vu tham tu Thanh Dat

Sherlock Holmes - Dải băng lốm đốm ( Kỳ 3)

Cửavăn phòng thám tửbật mở,  và một người đàn ông cao lớn vạm vỡ xuất hiện. Ông ta cao đến nỗi mũ gần chạm vào thanh ngang trên cùng của khung cửa, và to ngang tới mức choán gần hết cả bề rộng cửa ra vào. Mặt ông ta to bè, nhăn nheo, sạm nắng và hằn sâu những dấu tích của đủ mọi thứ dục vọng quỉ quái. Ông ta đảo mắt lia lịa nhìn hai chúng tôi, và cặp mắt trũng sâu cùng cái mũi khoằm của ông ta khiến ông ta trông như một con ác điểu già hung dữ.
 
- Trong hai anh, ai là Holmes, hả? - lão hỏi
- Tôi đây, thưa ngài - bạn tôi bình thản đáp.
- Ta là bác sỹ Grimesby Roylott ở Stoke Moran.
- Rất hân hạnh - Holmes nói - Mời bác sỹ ngồi.
 
- Ta chẳng thèm ngồi với anh làm gì. Con gái vợ ta vừa ở đây ra. Ta đã lần được dấu vết nó. Nó đã hót gì với các anh, hả?
- Trời lạnh thế này quả là trái mùa - Holmes nói.
- Nó đã hót với anh những gì?- lão rít lên, giọng tức giận.
- Nhưng tôi nghe nói hoa vẫn sẽ được mùa - bạn tôi nói tiếp.
- À, anh định đánh trống lảng chứ gì? - ông khách vừa nói vừa bước lên trước một bước. - Anh thì ta chẳng lạ. Ta nghe danh anh lâu rồi. Anh là Holmes, một gã rất hay can thiệp vào công việc người khác.
Holmes tủm tỉm cười đắc ý.
 
- Trò chuyện với ông thật thú vị. - anh nói. - Bao giờ ra khỏi đây, ông làm ơn khép cửa hộ, vì phòng này hay có gió lùa.
- Ta chỉ ra khỏi đây chừng nào ta nói hết những điều cần nói với anh. Đừng có liều can thiệp vào công việc của ta. Ta biết con Stoner đã mò tới đây, ta đã lần theo dấu vết của nó! Ta là một người nguy hiểm! Nhìn đây.
 
Lão bước nhanh về phía lò sưởi, cầm thanh sắt cời than, bẻ cong nó lại bằng đôi tay hộ pháp sạm nắng.
- Liệu hồn, chớ có để bị sa vào tay ta - lão gầm lên, vứt thanh cời than vào lò, rồi bỏ di.
 
- Quả là một con người dễ mến - Holmes vừa nói vừa cười lớn. - Giá lão còn ở lại, tôi có thể cho lão thấy tay tôi cũng chẳng yếu hơn tay lão lắm đâu. Nói chưa dứt lời, anh ta cầm thanh sắt cời than lên, rồi lên gân uốn thẳng nó lại như cũ.
- Anh Watson, bây giờ tôi sẽ bảo dọn điểm tâm; sau đó, tôi đi một lúc, hy vọng sẽ thu thập được một ít tin tức khả dĩ giúp chúng mình trong vụ này.
Khoảng một giờ trưa, Sherlock Holmes trở về. Anh cầm trên tay một tờ giấy màu xanh, chi chít những ghi chép và những hình vẽ, những con số.
 
- Tôi đã được tận mắt thấy bản di chúc của người vợ quá cố - anh nói - Tổng số lợi tức khoảng 750 bảng. Mỗi cô gái có quyền đòi 250 bảng lợi tức khi nào họ đi lấy chồng. Như vậy, nếu cả hai cô đều lấy chồng, thì lão bác sỹ chỉ còn được hưởng một số tiền chẳng đáng là bao; thậm chí chỉ một cô về nhà chồng thì lão cũng đã bị thua thiệt đáng kể. Công việc của tôi sáng nay vậy là chẳng vô ích, vì nó cho thấy lão ta có đủ lý do rất hệ trọng để tìm mọi cách ngăn cản việc kết hôn của hai cô gái. Và bây giờ, nếu anh đã sẵn sàng rồi thì chúng ta sẽ gọi một chiếc xe để ra ga Waterloo. Tôi sẽ rất biết ơn, nếu anh vui lòng nhét vào túi khẩu súng ngắn của anh. Súng với bàn chải đánh răng nữa, tôi nghĩ chúng ta chỉ cần hai thứ đó.
 
Đến Waterloo, chúng tôi đáp ngay tàu lên Leatherhead, rồi thuê một cỗ xe ngựa tại một quán trọ gần ga. Chúng tôi lên xe ngựa, băng qua khoảng bốn năm dặm trên những con đường làng ngoạn mục của vùng Surrey. Hôm đó thời tiết tuyệt đẹp, ánh nắng chan hoà, bầu trời hơi vẩn mây, không khí sực nức mùi đất ẩm. Tôi cảm thấy có một sự tương phản kỳ lạ giữa những dấu hiệu ngọt ngào hứa hẹn một mùa xuân đẹp với công việc khủng khiếp mà chúng tôi đang theo đuổi. Bạn tôi ngồi đằng trước, đắm mình trong những trầm tư, hai ta khoanh trước ngực, mũ kéo sụp xuống tận mắt, cằm tì sát ngực. Nhưng bỗng anh vỗ vai tôi, chỉ tay về phía những cánh đồng.
- Nhìn kìa! anh nói.
 
Một khu vườn sum suê cây cối trải dài trên một sườn đồi thoai thoải. Giữa đám cây lá nhô lên cái mái cao của một tòa nhà cũ tàn tạ.
 
- Stoke Moran thì phải? - anh hỏi.
 
- Vâng, thưa ngài, đó là dinh cơ của bác sỹ Grimesby Roylott - người xà ích đáp - Ngài sẽ đỡ mất thời giờ hơn, nếu đi theo lối đường tắt băng qua đồng. Chỗ có một tiểu thư đang đi kia kìa.
- Theo tôi đó chắc là cô Stoner -Holmes phỏng đoán vậy.
Chúng tôi xuống xe, trả tiền, và chiếc xe ngựa lại lóc cóc quay về Leatherhead.
- Chào cô Stoner - Holmes nói.
 
Thân chủ chúng tôi chạy vội lại đón chúng tôi, vẻ mặt mừng rỡ.
- Tôi rất mong hai ông - cô reo lên, ân cần xiết tay chúng tôi. Bác sỹ Roylott đã lên London và khó có thể quay về trước tối nay.
- Chúng tôi đã có hân hạnh được gặp bác sỹ rồi - Holmes nói, và anh vắn tắt thuật lại những gì đã diễn ra. Cô Stoner tái mặt khi biết chuyện đó.
- Trời ơi! - cô kêu lên. - Vậy là lão đã theo sát gót tôi.
- Chắc thế.
 
- Lão quỉ quyệt tới mức tôi không thể biết lúc nào mình được an toàn. Lão có nói khi nào lão quay về không?
- Chắc lão phải cẩn trọng, vì có thể lão hiểu rằng mình đã gặp trên đường đi một người còn tinh khôn hơn chính lão. Đêm nay, cô phải khóa chặt cửa để tránh lão. Nếu lão định làm gì, chúng tôi sẽ gửi cô đến Harrow, ở với bà dì cô. Còn bây giờ, chúng ta phải tận dụng tối đa thời cơ, vì vậy, xin cô đưa ngay chúng tôi đến mấy căn phòng mà chúng tôi phải xem kỹ.
Tòa nhà được xây bằng đá xám; phần giữa cao, còn hai chái xây cong. Mấy khung cửa sổ ở một bên chái đã vỡ, nên phải bít lại bằng những thành gỗ. Ngói trên mát sút lở nhiều chỗ. Một cảnh tường đổ nát phơi bày trước mắt chúng tôi. Phần giữa nhà khá hơn ít nhiều ; nhưng hiện đại hơn cả vẫn là khối bên phải. Những tấm rèm trên mấy khung cửa sổ và làn khói bay lên từ mấy cái lò sưởi cho thấy cả gia đình hiện sống tại phần này. Holmes đi đi lại trên bãi cỏ, chăm chú ngắm nhìn phía ngoài mấy khung cửa sổ.
 
- Tôi đoán cửa sổ này là cửa phòng ngủ trước đây cô sử dụng; cái chính giữa là phòng của chị cô, còn cái kế cận với tòa nhà chính là phòng của bác sỹ Roylott, đúng không, thưa cô?
- Vâng, đúng rồi. Nhưng tôi hiện phải ngủ tại căn giữa.
- Chỉ tạm thời trong lúc sửa chữa thôi, nếu tôi không lầm. À luôn tiện cũng xin hỏi: hình như chẳng việc gì phải sửa chữa gấp như vậy thì phải. Vì tôi thấy bức tường ở đầu nhà còn chắc lắm mà.
- Đúng vậy. Tôi tin chắc đó chỉ là cái cớ để bắt tôi phải chuyển phòng thôi.
- À! Có thể đúng thế thật. Nay, mặt trong cái chái hẹp này có một dãy hành lang mà cả ba phòng ngủ đều ăn thông ra, phải không? Bên phía đó chắc cũng phải có cửa sổ chứ?
 
- Vâng, nhưng nhỏ lắm. Nhỏ đến nỗi không một ai có thể chui qua được.
- Vậy là từ mặt đó, không một ai có thể lọt vào phòng hai chị em cô, nếu đêm nào các cô cũng khóa chặt cửa. Bây giờ, cô làm ơn vào phòng cô và đóng chặt mấy cánh cửa chắn lại nhé.
 
Cô Stoner làm theo lời Holmes, và anh cố tìm mọi cách thử mở cánh cửa chắn, nhưng vô hiệu.
- Hừm! - anh nói - Giả thuyết đầu của tôi như vậy là đã bị loại bỏ. Không một ai có thể chiu qua ngả này, nếu cửa chắn đã bị cài chặt. Được rồi, bây giờ thì ta thử vào phía trong, xem có phát hiện được gì mới không.
 
Một cánh cửa nhỏ bên hông dẫn vào hành lang mà cửa của ba phòng ngủ đều ăn thông ra. chúng tôi vào căn phòng thứ nhì, hiện là phòng ngủ của cô Stoner và cũng là nơi chị cô đã gặp tai hoạ. Đó là một căn phòng nhỏ, đủ tiện nghi, trần thấp và có một lò sưởi lớn. Một cái tủ gỗ nâu đựng quần áo, có ngăn kéo, kê ở một góc phòng; còn góc kia là một cái gường trắng hẹp và một cái bàn con đặt bên trái cửa sổ. Hết thảy những thứ vừa kể cùng hai chiếc ghế dựa là toàn bộ đồ đạc trong phòng, nếu không kể tới tấm thảm trải giữa sàn. Holmes đặt vào góc phòng một chiếc ghế, ngồi xuống im lặng nhìn quanh toàn bộ căn phòng, không bỏ sót một chi tiết nào.

 

 

Thứ Ba, 4 tháng 12, 2012

Cười với Sherlock Holmes - Dich vu tham tu Thanh Dat

Cười với Sherlock Holmes

Mời bạn thư giãn với những mẩu chuyện trinh thám hài hước của Sherlock Holmes tại trang web củacông ty thám tửvới dịch vụ thám tử tư hà nội. Dịch vụUy tín- Kinh nghiệm lâu năm- Bảo mật tuyệt đối. Cam kết mang đến cho bạn bạn kết quả chính xác trong thời gian nhanh nhất.

 

 Ba xác chết có bộ mặt mỉm cười được đặt tại Trung tâm điều tra hình sự ở Arkansas (Mỹ). Ông quản lý đang trả lời thám tử về nguyên nhân của những cái chết.

- Đây là Celtus. Ông ta chết ngay sau khi biết tin mình trúng xổ số 20 triệu USD.

Ông ta bước đến xác thứ hai:

- Đây là Bo. Ông ta chết khi nghe tin toà án cho ly dị vợ mà không phải chia gia sản.

Đến cái xác thứ ba:

- Đây là Tom. Ông ta chết vì bị sét đánh.

- Hai người trước thì có thể hiểu được nụ cười, còn ông này cười gì? - thám tử hỏi.

- Ồ, ông ta cứ ngỡ mình đang được chụp hình! 

Chuyện 008

7h30 sáng, thám tử 008 đang chuẩn bị đến văn phòng dich vu thám tử của ông ta như mọi ngày thì chợt phát hiện ra điều không bình thường trên chiếc áo của mình.

-Sau khi săm soi một hồi, thám tử “À” lên một tiếng rồi gọi:

- Em ơi, đơm lại cho anh cái khuy áo bị đứt! 

Khoảng 5 phút sau, trong khi vợ 008 đang đơm khuy áo thì có tiếng chuông điện thoại reo. Thám tử đeo chiếc kính đen màu “nước cống đêm trăng” vào rồi nhấc máy, nghe bên kia hỏi câu gì đó, thám tử nói: “Anh nhầm số rồi” và gác máy. Vợ 008 hơi giật mình, hỏi:

- Ai gọi vậy anh?

- À, một người có việc đang trên đường về nhà, nhưng đoạn đường từ đó đến nhà anh ta vào giờ này rất hay bị tắc. Đó là một người rất yêu vợ! Tất cả những điều trên, anh đã suy luận từ câu nói ngắn gọn của anh chàng đãng trí, quên cả số điện thoại nhà mình.

Vợ thám tử 008 khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn tò mò hỏi tiếp:

- Anh ta nói gì vậy?

- Anh ta hỏi: “Đường thông thoáng chưa, em yêu”, với giọng hết sức tình cảm.

Nghe vậy, vợ thám tử 008 chợt biến sắc! 

Giai thoại về thám tử Sherlock Holmes

Vào một ngày nọ, khi thấy công việc quá căng thẳng, Sherlock Holmes và bác sĩ Watson quyết định xả stress bằng cách đi dã ngoại.

Họ dựng lều ngủ lại ở một khu rừng. Đến nửa đêm, Sherlock Holmes đột nhiên đánh thức Watson đang nằm bên cạnh ông và hỏi một câu đầy vẻ triết lý:

- Anh thử nhìn lên bầu trời đêm, nó gợi cho anh điều gì không?

- Tôi thấy vẫn thế thôi?

- Hãy cố gắng suy luận thử tôi nghe xem.

- Được thôi, bầu trời hôm nay tuyệt đẹp, trăng sao hiện lên thật rõ ràng, đêm nay chúng ta thật may mắn vì trời sẽ không mưa và chúng ta sẽ không bị bệnh.

- Còn gì nữa không? – Sherlock Holmes hỏi tiếp.

- Mặt trăng hôm nay rất tròn, có thể nước thủy triều sẽ rút xuống, từ đó tạo nên các luồng biển có nhiều tôm cá. Ngày mai chúng ta sẽ có những món hải sản tươi ngon đây! – Bác sỹ Watson đáp với chút dẻ dặt.

Sherlock Holmes nổi cáu:

- Trời ơi! Bầu trời cho ta thấy thằng cha láu cá nào đó đã chôm chỉa căn lều của chúng ta rồi, anh bạn khốn khổ ạ! 

- Sặc!!! 

Sáng hôm sau Watson vừa nhìn thấy Sherlock Holmes đi thăm vợ chồng Hipteen và Sinja gần khu đó về, bác sĩ cười ranh mãnh:

- Tôi vừa suy luận ra một điều, hôm nay anh mặc quần lót màu đỏ. Sherlock Holmes phá lên cười:

- Anh bạn tinh đấy, nhưng anh đã suy luận bằng cách nào?

- Anh chưa kéo khoá quần lên kìa!