Top Google Việt Nam : Làm Biển Quảng Cáo, Mua Bán Ô Tô Cũ, Phong Thủy, Gitizen.info, Blog Thủ Thuật SEO, Quà Tặng Lưu Niệm
Hiển thị các bài đăng có nhãn cảnh giác. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn cảnh giác. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 12 tháng 12, 2012

Khi tình yêu lên tiếng - Dich vu tham tu Thanh Dat

 

 

 

Trong tiếc nấc nghẹn ngào chị Trần Thanh Yên (Tây Hồ, Hà Nội) tâm sự "Chồng chết rồi tôi mới thực sự hối hận đã không để anh đi theo tiếng gọi củatình yêuthực sự...’’

 Một cuộc đánh ghen tập thể...

Khithám tửlà người bạn thân của tôi trưng ra một tấm ảnh chụp bằng điện thoại rõ mồn một chồng tôi và một người phụ nữ xa lạ cùng đi vào khách sạn, tôi đã lồng lộn định làm ầm ĩ lên ngay. Nhưng bạn tôi bảo, thế này vẫn chưa có gì là hai năm rõ mười cả, đứa nào nó già mồm thì nó chối bay chối biến ngay, phải nắm đằng chuôi để “nó” sợ không bao giờ dám tơ tưởng nhau nữa, không thì ít nhất cũng để nếu ra tòa mình có thế mạnh mà giành quyền nuôi con.

 Sau một tháng theo dõi, nắm bắt rõ "đối tượng" của chồng là cô nàng cùng cơ quan, cũng đã có chồng, có con, lại xấu xí hơn tôi mọi bề, tôi càng trở nên cay cú. Nhìn những lúc họ đi với nhau mắt sáng ngời hạnh phúc, nụ cười lúc nào cũng thường trực, tôi như bị dao cứa vào lòng.

 Vì tôi vẫn coi như không biết nên chồng tôi cũng hoàn toàn không có thay đổi gì mỗi khi về đến nhà. Anh vẫn yêu vợ, chăm con, tuyệt nhiên chẳng bao giờ ôm máy tính hay điện thoại như nhiều ông chồng khác. Nhiều hôm, nằm trong tay chồng, nghĩ đến lúc phanh phui mọi sự, tôi chảy nước mắt cười khảy cho cái sự đời trớ trêu.

 Rồi cũng đến cái ngày ấy, 11 giờ trưa, bạn tôi "alô" báo họ đã đèo nhau vào một khách sạn khá lớn ở Gia Lâm. Theo đúng kế hoạch, tôi nặng nề nhấc máy điện thoại gọi cho chồng cô ta bảo: “Vợ anh đi họp, bị ngất ở khách sạn "X" (xin giấu địa chỉ), anh qua ngay nhé!”. Liền đó, tôi gọi cho chị chồng và anh trai tôi.

 Khi tất cả "phái đoàn" chúng tôi xồng xộc xông vào khách sạn thì màn kịch chính có lẽ đã xong, chồng tôi trên mình mặc mỗi chiếc quần đùi, người phụ nữ kia đã chỉnh tề váy áo. Trông thấy một "binh đoàn" hùng hậu với nội ngoại hai bên đủ cả đứng ở cửa, mặt cả hai nhân tình trở nên tái mét, cứng như tượng đồng.

 Giây phút ngỡ ngàng qua mau, chồng người phụ nữ kia lao vào cho vợ một cái tát trời giáng rồi giằng tay định lôi chị ta đi, nhưng tôi đã kéo lại bắt “bốn mặt một lời" cho rõ ràng.

 Chị chồng tôi thì cứ đấm thùm thụp vào người em trai mà chửi rủa. Chửi thằng em chán, chị quay sang xỉa tay vào mặt người đàn bà đang bưng mặt khóc mà chửi, rồi chị hét ầm lên: “Đứa nào có dao kéo đưa đây, tao cắt cụt tóc con đàn bà này cho nhớ, lần sau đừng giật chồng người khác”. Bạn tôi liền lôi trong túi ra chiếc kéo đã chuẩn bị từ bao giờ...

 Trong lúc cả đám đông đang hỗn loạn khóc lóc, đánh chửi nhau ầm ĩ, chồng tôi bỗng bật dậy, đẩy chị chồng tôi ra, lao vào ôm lấy cô nhân tình đang run rẩy gào lên: “Không ai được động vào cô ấy”.

Ngay lúc ấy, phái đoàn phía tôi đều khựng lại, cảm thấy rõ mình đã thua tại trận. Anh chồng chị kia cũng chỉ cố gồng lên cho chồng tôi được một cú đấm vào mặt, gằn giọng: “Mày có tư cách gì?”. Tôi quay lưng bước đi đầu tiên vì không đủ sức ở lại xem chồng mình bênh vực cho nhân tình nữa.

 

 

... dẫn đến bi kịch của hai đại gia đình

 Nghe đâu, chị kia sau khi về nhà bị chồng đánh cho một trận rồi đệ đơn ra tòa. Chị kia cũng ký ngay.

 Chồng tôi cũng viết đơn. Dòng lý do, anh viết: Vợ chồng không còn tình yêu, đã yêu người đàn bà khác.

 Tôi đau vì không thể dễ dàng buông tay như thế. Tôi vẫn còn yêu chồng, con tôi vẫn cần có cha. Tôi cũng chẳng thấy mình sai gì cả... Tuy nhiên tôi tự biết, đến lúc này thì tôi đã không còn đủ ý nghĩa khiến anh suy nghĩ lại nữa rồi.

 Bố mẹ chồng tôi bảo sẽ từ mặt nếu anh bỏ vợ. Bạn bè đều khuyên anh đừng “kiếm củi ba năm thiêu rụi một giờ”, cái gia đình anh định dứt bỏ từng là tình yêu, là cố gắng, là lao động của anh mười mấy năm trời.

 Trong lòng tôi cũng hy vọng chồng tôi không bỏ đi nhưng tôi lại không đành lòng làm người đàn bà biết tha thứ. Hễ anh về đến nhà là tôi chửi rủa, cấm các con không được đến gần bố.

 Anh đi khỏi nhà là tôi gọi cho người phụ nữ kia, tôi đổ mọi tội lỗi lên đầu chị ta, rằng chị ta làm mẹ mà không để đức cho con, nỡ giành cha của con người khác... Chưa thỏa cơn ghen tuông, tôi viết đơn kiện lên cơ quan khiến chồng tôi bị kỷ luật ....

 Giữa lúc tôi vẫn đang lồng lộn với các đòn ghen của mình thì chồng tôi mất vì tai nạn giao thông. Tôi không khóc nổi, tôi đã giết chồng mình rồi!

 Trong đám tang anh, tôi thấy chị nhân tình ở phía xa, mặc áo đen, thân mình run rẩy đứng không vững. Tôi muốn gào lên "anh ơi, anh dậy đi, chị ấy đến với anh rồi đấy" mà không thốt được nên lời.

 Anh mất cũng đã hai năm. Nhiều đêm nằm bên con, tôi nhớ anh quay quắt, cảm giác ân hận vẫn còn nguyên như ngày nghe tin anh tai nạn.

 Càng ngày tôi càng thấy chẳng có gì quan trọng hơn được sống và được yêu.  Bây giờ, nếu ai ngồi với tôi kể chuyện chồng họ ngoại tình và kết tội như là sự tha hóa về đạo đức, hay sự phản bội này nọ, tôi sẽ khuyên họ bình tâm nhìn vào sự thực. Nếu ai đó bảo tôi ngoại tình công sở chỉ là chuyện rửng mỡ của mấy người thừa thời gian, thừa tiền, tôi sẽ nói: “Cũng có những người yêu nhau thật đấy”.

 Ước gì lần đi này của chồng tôi chỉ là một chuyến đi xa, tôi sẽ đợi anh về, sẽ nói với anh rằng: "Tôi tôn trọng tình yêu và mọi lựa chọn của anh. Nếu anh và chị ấy thực sự yêu nhau thì hãy đến với nhau". Tôi sẽ cầu cho họ được hạnh phúc mãi mãi.

Xem thêm tại :

http://www.thamtuthanhdat.vn

http://www.thamtuthanhdat.vn/77/Tham-tu-dieu-tra.htm

http://www.thamtuthanhdat.vn/98/tham-tu-doanh-nghiep.htm

http://www.topevent.vn

Dich vu tham tu Thanh Dat

Tổ chức sự kiện Thành Đạt

 

Thứ Sáu, 30 tháng 11, 2012

'Đừng biến mình thành mồi ngon của cướp'

Không chỉ lực lượng công an TP HCM mà các hiệp sĩ SBC đều cho rằng người dân hiện chưa biết tự bảo vệ mình, để tài sản hớ hênh, thiếu cảnh giác trước tình hình tội phạm đang gia tăng.
 

Trước tình hình cướp giật ngày càng gia tăng ở TP HCM, anh Nguyễn Văn Minh Tiến (hiệp sĩ đường phố Sài Gòn) cho biết, ngoài một số vụ cướp mà kẻ thực hiện phải lên kế hoạch chuẩn bị hay dàn cảnh từ trước, đa phần là do người dân chủ quan, để tài sản hớ hênh, tạo điều kiện cho chúng dễ dàng ra tay khi có cơ hội.
Theo hiệp sĩ Tiến, những kẻ cướp giật khá đa dạng về thành phần, không đơn thuần là những người có bề ngoài nghèo khổ, hom hem. "Có những tên trông rất sáng sủa, đi xe SH... nhưng vẫn là thủ phạm của những vụ cướp giật. Vì vậy, khi đi đường và mang theo những tài sản quý, người dân nên lưu ý đề phòng, đừng biến mình thành 'mồi ngon' của bọn cướp", anh Tiến cho hay.

Nhiều người đi đường vẫn còn chủ quan trong việc tự bảo quản tài sản, dễ trở thành "con mồi" cho bọn cướp giật. Ảnh:H. D.
Trong những lần tuần tra trên đường anh Tiến thấy không ít người dân chủ quan khi mang túi xách ở trước đầu xe, vừa đi đường vừa lấy điện thoại ra nghe. Trong khi, những người dùng điện thoại đắt tiền thường sẽ lọt vào tầm ngắm của bọn cướp và chỉ trong tích tắc sơ hở, bọn chúng có thể "vớt" được mà chủ nhân chỉ biết ú ớ vì bất ngờ.
"Gặp những trường hợp như vậy trên đường tôi luôn nhắc nhở, nhưng họ lại cho rằng mình rảnh hơi. Đặc biệt, một số cô gái còn có lời lẽ thiếu tế nhị vì nghĩ tôi chọc ghẹo họ. Trong khi chính họ đang tạo điều kiện cho bọn cướp ra tay”, vị hiệp sĩ đường phố phân trần.
Anh Tiến cho rằng, trong trường hợp phải dừng xe nghe điện thoại ngoài đường, người dân nên tìm một vị trí đứng an toàn, có thể quan sát trước sau. Một kinh nghiệm mà hiệp sĩ Tiến chia sẻ thêm là người đi đường nên để ý quan sát những dấu hiệu bất thường xảy ra trên đường thông qua tiếng động cơ xe, biểu hiện của những người xung quanh.
“Thông thường khi bọn cướp phát hiện ra 'con mồi' chúng sẽ theo dõi trong một khoảng cách nhất định sau đó mới ra tay. Nếu trong 10 người cùng đi đường mà có một hoặc hai tên có biểu hiện lạng lách, ánh mắt khác thường vẻ lấm lét… thì chúng ta nên phòng trước bằng cách tránh vào chỗ an toàn, có đông người hơn để chúng khó có cơ hội ra tay”, anh Tiến nói.
Anh Nguyễn Thanh Hải - Đội trưởng đội hiệp sĩ SBC Bình Dương lưu ý thêm rằng, người dân đeo các loại trang sức có giá trị như dây chuyền, vòng vàng, lắc tay… khi ra đường cần mặc áo khoác dài hoặc khăn choàng để không gây sự chú ý của bọn cướp. Còn đối với những tài sản có giá khác như tiền bạc, giấy tờ tùy thân thì nên bỏ túi xách vào trong cốp xe. Khi dừng lại để lấy áo mưa, hay tiền đổ xăng... mọi người phải quan sát xung quanh, giữ cự ly an toàn với người bên cạnh. Nếu phát hiện có người khả nghi, thì phải tìm một vị trí khác an toàn hơn.

Đeo ba lô về phía trước ngực là một trong những cách để đề phòng kẻ cướp giật.
Khi mang theo máy tính xách tay, người dân nên đeo về phía trước ngực để đề phòng kẻ cướp giật. Ảnh:H. D.
Một trong những tài sản bọn cướp nhắm tới khi ra tay mà các hiệp sĩ SBC thường bắt gặp đó là máy tính xách tay của sinh viên hoặc nhân viên công sở. Phần lớn những trường hợp này đều do người đi đường bất cẩn mang phía trước xe. Anh Hải cho biết, cách đây không lâu, các anh em trong đội SBC Bình Dương đã phải truy đuổi cả 10km để bắt tên cướp giật túi xách đựng laptop của một nữ sinh ĐH Thủ Dầu Một.
"Trong trường hợp mang máy tính, người dân nên bỏ vào một ba lô chắc chắn và đeo vào người hoặc về phía trước ngực để dễ quan sát và chủ động ứng phó khi có tình huống bất trắc xảy ra", hiệp sĩ Hải nói.
Không chỉ ra tay cướp nữ trang, máy tính, túi xách, mà theo các hiệp sĩ đường phố, bọn cướp hiện nay khá táo tợn, chúng có thể ngang nhiên chặn người đi đường cướp xe đặc biệt là đối với phụ nữ. Trong khi đó, tâm lý người dân hay chọn đường tắt để đi cho nhanh, trong khi những tuyến đường này lại thường vắng người.
Kinh nghiệm mà anh Hải chia sẻ khi phải đi trên đường quốc lộ là nên bám theo những người khác thành nhóm, hoặc xe ôtô lưu thông cùng hướng để bọn cướp khó ra tay hơn, hoặc nếu gặp sự cố sẽ có người xung quanh hỗ trợ. Đối với phụ nữ, trong mọi trường hợp không nên chạy xe một mình ngoài đường vào đêm khuya, nhất là trên những khúc đường vắng.
"Nếu không may gặp cướp và bị thương tích, người dân nên bình tĩnh, truy hô tìm người giúp sức chứ không nên một mình kháng cự, bởi chúng có thể ra tay không thương tiếc để chạy thoát. Điều cuối cùng và quan trọng nhất là phải trình báo với cơ quan công an địa phương, cung cấp thông tin để họ điều tra, xử lý", anh Hải cho biết.
Hải Duyên