Top Google Việt Nam : Làm Biển Quảng Cáo, Mua Bán Ô Tô Cũ, Phong Thủy, Gitizen.info, Blog Thủ Thuật SEO, Quà Tặng Lưu Niệm
Hiển thị các bài đăng có nhãn mái ấm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn mái ấm. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 12 tháng 12, 2012

Bài học đắt giá cho những cặp vợ chồng - Dich vu tham tu Thanh Dat

Bài học đắt giá cho những cặp vợ chồngkhi mà giờ đây đứng trước vành móng ngựa, bị cáo Nguyễn Thị Hồng Nhãn (SN 1986) quay lại nhìn chồng, cả hai cùng ứa nước mắt. Hai người ở chung một xã và đã có nhiều năm tìm hiểu nhau. Năm 2005, Thành - Nhãn kết hôn và không lâu sau giữa đôi vợ chồng trẻ này xảy ra bất đồng, gia đình luôn trong tình trạng “cơm không lành, canh không ngọt”. Nhiều lần 2 người quyết định đưa đơn ra toà xin ly hôn, nhưng được cha mẹ hai bên và các đoàn thể hòa giải, hàn gắn. Nhưng cuộc sống của họ không được cải thiện phần nào mà bất đồng ngày càng trầm trọng hơn. Nhãn cho rằng Thành không chí thú làm ăn mà chỉ lo cho cha mẹ, anh chị ruột, còn có tật lăng nhăng bồ bịch nên rất hay ghen bóng ghen gió.

Ngày 5-11-2007, sau một cuộc khẩu chién nảy lửa, Thành bỏ nhà đến người bạn ở nhờ. Hai ngày sau Thành mua 0,5 ký thịt bò quay về định làm bữa cơm sum họp. Vừa đến nơi gặp Nhãn, Thành nhờ làm thịt, nấu cơm ăn. Nhãn không nói gì, chỉ hỏi Thành 2 ngày qua đi đâu. Thành trả lời: “Qua nhà bạn gái chơi được không? Mình sống không được thì ly hôn đi” (Thành vừa nói vừa cười để chọc Nhãn, theo lời khai trước tòa của Thành). Nghe vậy, Nhãn nổi máu Hoạn Thư, nghĩ Thành quan hệ bất chính với người phụ nữ khác nên mới có thái độ như thế và trả thù bằng cách ra nhà sau lấy thuốc chuột trộn vào dĩa thịt bò. Thành nuốt một miếng vào cảm thấy trong cổ nong nóng, người rất khó chịu liền nhìn kỹ dĩa thịt thì thấy có màu xám lạ, trên tủ còn rơi một ít bột trắng. Nghi là bị thuốc, Thành tri hô và được người nhà chở đi cấp cứu. Sau 5 ngày điều trị, Thành được xuất viện.

Bài học đắt giá cho những cặp vợ chồng,Bài học đắt giá cho những cặp vợ chồng và cái giá phải trả
Bài học đắt giá cho những cặp vợ chồng và cái giá phải trả
Theo kết luận giám định số 4677/C21B ngày 16-1-2008 của Phân viện khoa học hình sự tại TPHCM, trong dĩa thịt bò có chứa thành phần thuốc diệt chuột phosphua kẽm, rất độc cho người và gia súc. Rất may, Thành chỉ mới ăn một ít nên không nguy hiểm đến tính mạng. Công an tỉnh Vĩnh Long đã khởi tố vụ án, bắt tạm giam Nguyễn Thị Hồng Nhãn về tội “giết người” theo điều 93 BLHS.

Trước tòa, Thành cũng nhìn nhận vợ phạm pháp là do một phần lỗi của mình đã vô tình xúc phạm đến lòng tự trọng, tạo ra sự nghi ngờ dẫn đến Nhãn ghen tuông mù quáng. Thành xin HĐXX giảm nhẹ hình phạt cho Nhãn để vợ chồng sớm đoàn tụ. Xét thấy Nhãn chưa có tiền án, tiền sự, vì nhất thời nóng giận nên tòa đã giảm nhẹ một phần hình phạt. Án sơ thẩm phạt Nhãn 5 năm tù giam. Đây cũng là bài học cho các cặp vợ chồng trẻ cần bình tĩnh hơn khi cư xử trong gia đình và hãy sống vị tha, cùng nhau vun đắp hạnh phúc. 

(BÁ DŨNG - THANH ĐỨC )

Xem thêm tại :

http://www.thamtuthanhdat.vn

http://www.thamtuthanhdat.vn/77/Tham-tu-dieu-tra.htm

http://www.thamtuthanhdat.vn/98/tham-tu-doanh-nghiep.htm

http://www.topevent.vn

Dich vu tham tu Thanh Dat

Tổ chức sự kiện Thành Đạt

 

 

Khi tình yêu lên tiếng - Dich vu tham tu Thanh Dat

 

 

 

Trong tiếc nấc nghẹn ngào chị Trần Thanh Yên (Tây Hồ, Hà Nội) tâm sự "Chồng chết rồi tôi mới thực sự hối hận đã không để anh đi theo tiếng gọi củatình yêuthực sự...’’

 Một cuộc đánh ghen tập thể...

Khithám tửlà người bạn thân của tôi trưng ra một tấm ảnh chụp bằng điện thoại rõ mồn một chồng tôi và một người phụ nữ xa lạ cùng đi vào khách sạn, tôi đã lồng lộn định làm ầm ĩ lên ngay. Nhưng bạn tôi bảo, thế này vẫn chưa có gì là hai năm rõ mười cả, đứa nào nó già mồm thì nó chối bay chối biến ngay, phải nắm đằng chuôi để “nó” sợ không bao giờ dám tơ tưởng nhau nữa, không thì ít nhất cũng để nếu ra tòa mình có thế mạnh mà giành quyền nuôi con.

 Sau một tháng theo dõi, nắm bắt rõ "đối tượng" của chồng là cô nàng cùng cơ quan, cũng đã có chồng, có con, lại xấu xí hơn tôi mọi bề, tôi càng trở nên cay cú. Nhìn những lúc họ đi với nhau mắt sáng ngời hạnh phúc, nụ cười lúc nào cũng thường trực, tôi như bị dao cứa vào lòng.

 Vì tôi vẫn coi như không biết nên chồng tôi cũng hoàn toàn không có thay đổi gì mỗi khi về đến nhà. Anh vẫn yêu vợ, chăm con, tuyệt nhiên chẳng bao giờ ôm máy tính hay điện thoại như nhiều ông chồng khác. Nhiều hôm, nằm trong tay chồng, nghĩ đến lúc phanh phui mọi sự, tôi chảy nước mắt cười khảy cho cái sự đời trớ trêu.

 Rồi cũng đến cái ngày ấy, 11 giờ trưa, bạn tôi "alô" báo họ đã đèo nhau vào một khách sạn khá lớn ở Gia Lâm. Theo đúng kế hoạch, tôi nặng nề nhấc máy điện thoại gọi cho chồng cô ta bảo: “Vợ anh đi họp, bị ngất ở khách sạn "X" (xin giấu địa chỉ), anh qua ngay nhé!”. Liền đó, tôi gọi cho chị chồng và anh trai tôi.

 Khi tất cả "phái đoàn" chúng tôi xồng xộc xông vào khách sạn thì màn kịch chính có lẽ đã xong, chồng tôi trên mình mặc mỗi chiếc quần đùi, người phụ nữ kia đã chỉnh tề váy áo. Trông thấy một "binh đoàn" hùng hậu với nội ngoại hai bên đủ cả đứng ở cửa, mặt cả hai nhân tình trở nên tái mét, cứng như tượng đồng.

 Giây phút ngỡ ngàng qua mau, chồng người phụ nữ kia lao vào cho vợ một cái tát trời giáng rồi giằng tay định lôi chị ta đi, nhưng tôi đã kéo lại bắt “bốn mặt một lời" cho rõ ràng.

 Chị chồng tôi thì cứ đấm thùm thụp vào người em trai mà chửi rủa. Chửi thằng em chán, chị quay sang xỉa tay vào mặt người đàn bà đang bưng mặt khóc mà chửi, rồi chị hét ầm lên: “Đứa nào có dao kéo đưa đây, tao cắt cụt tóc con đàn bà này cho nhớ, lần sau đừng giật chồng người khác”. Bạn tôi liền lôi trong túi ra chiếc kéo đã chuẩn bị từ bao giờ...

 Trong lúc cả đám đông đang hỗn loạn khóc lóc, đánh chửi nhau ầm ĩ, chồng tôi bỗng bật dậy, đẩy chị chồng tôi ra, lao vào ôm lấy cô nhân tình đang run rẩy gào lên: “Không ai được động vào cô ấy”.

Ngay lúc ấy, phái đoàn phía tôi đều khựng lại, cảm thấy rõ mình đã thua tại trận. Anh chồng chị kia cũng chỉ cố gồng lên cho chồng tôi được một cú đấm vào mặt, gằn giọng: “Mày có tư cách gì?”. Tôi quay lưng bước đi đầu tiên vì không đủ sức ở lại xem chồng mình bênh vực cho nhân tình nữa.

 

 

... dẫn đến bi kịch của hai đại gia đình

 Nghe đâu, chị kia sau khi về nhà bị chồng đánh cho một trận rồi đệ đơn ra tòa. Chị kia cũng ký ngay.

 Chồng tôi cũng viết đơn. Dòng lý do, anh viết: Vợ chồng không còn tình yêu, đã yêu người đàn bà khác.

 Tôi đau vì không thể dễ dàng buông tay như thế. Tôi vẫn còn yêu chồng, con tôi vẫn cần có cha. Tôi cũng chẳng thấy mình sai gì cả... Tuy nhiên tôi tự biết, đến lúc này thì tôi đã không còn đủ ý nghĩa khiến anh suy nghĩ lại nữa rồi.

 Bố mẹ chồng tôi bảo sẽ từ mặt nếu anh bỏ vợ. Bạn bè đều khuyên anh đừng “kiếm củi ba năm thiêu rụi một giờ”, cái gia đình anh định dứt bỏ từng là tình yêu, là cố gắng, là lao động của anh mười mấy năm trời.

 Trong lòng tôi cũng hy vọng chồng tôi không bỏ đi nhưng tôi lại không đành lòng làm người đàn bà biết tha thứ. Hễ anh về đến nhà là tôi chửi rủa, cấm các con không được đến gần bố.

 Anh đi khỏi nhà là tôi gọi cho người phụ nữ kia, tôi đổ mọi tội lỗi lên đầu chị ta, rằng chị ta làm mẹ mà không để đức cho con, nỡ giành cha của con người khác... Chưa thỏa cơn ghen tuông, tôi viết đơn kiện lên cơ quan khiến chồng tôi bị kỷ luật ....

 Giữa lúc tôi vẫn đang lồng lộn với các đòn ghen của mình thì chồng tôi mất vì tai nạn giao thông. Tôi không khóc nổi, tôi đã giết chồng mình rồi!

 Trong đám tang anh, tôi thấy chị nhân tình ở phía xa, mặc áo đen, thân mình run rẩy đứng không vững. Tôi muốn gào lên "anh ơi, anh dậy đi, chị ấy đến với anh rồi đấy" mà không thốt được nên lời.

 Anh mất cũng đã hai năm. Nhiều đêm nằm bên con, tôi nhớ anh quay quắt, cảm giác ân hận vẫn còn nguyên như ngày nghe tin anh tai nạn.

 Càng ngày tôi càng thấy chẳng có gì quan trọng hơn được sống và được yêu.  Bây giờ, nếu ai ngồi với tôi kể chuyện chồng họ ngoại tình và kết tội như là sự tha hóa về đạo đức, hay sự phản bội này nọ, tôi sẽ khuyên họ bình tâm nhìn vào sự thực. Nếu ai đó bảo tôi ngoại tình công sở chỉ là chuyện rửng mỡ của mấy người thừa thời gian, thừa tiền, tôi sẽ nói: “Cũng có những người yêu nhau thật đấy”.

 Ước gì lần đi này của chồng tôi chỉ là một chuyến đi xa, tôi sẽ đợi anh về, sẽ nói với anh rằng: "Tôi tôn trọng tình yêu và mọi lựa chọn của anh. Nếu anh và chị ấy thực sự yêu nhau thì hãy đến với nhau". Tôi sẽ cầu cho họ được hạnh phúc mãi mãi.

Xem thêm tại :

http://www.thamtuthanhdat.vn

http://www.thamtuthanhdat.vn/77/Tham-tu-dieu-tra.htm

http://www.thamtuthanhdat.vn/98/tham-tu-doanh-nghiep.htm

http://www.topevent.vn

Dich vu tham tu Thanh Dat

Tổ chức sự kiện Thành Đạt

 

Thứ Sáu, 30 tháng 11, 2012

Khi mái ấm chỉ còn một nửa

 

Khi mái ấm chỉ còn một nửa

Càng ngày, bữa cơm có mặt cả nhà càng thưa dần. Và khi người ta đưa con đến toà và hỏi "Cháu thích ở với ai? Với ba hay với mẹ", con chỉ oà khóc "Cháu muốn ở với bố mẹ cơ". Khi chị lên 6, con lên 3, ba mẹ thường hay dẫn chị em con đi chơi. Mỗi lần được đi công viên, hay về quê nội, bên ba mẹ, chị em con tha hồ đùa vui nhảy nhót. Hồi đó, bao giờ ba cũng ưu tiên công kênh con trên vai vì con nhỏ nhất mà. Nhiều lần chị tị nạnh, khóc nhè, ba lại công kênh cả hai đứa.
Con lớn thêm chút nữa, bầu không khí của gia đình mình có phần thay đổi. Những bữa cơm nhà mình quây quần bên nhau dần thưa. Mẹ mặt buồn rầu thay cho nụ cười tươi như trước, còn ba là những chuyến vắng nhà liên tục, hàng tháng có khi mới về một lần. Có hôm, chờ hai chị em ngủ, ba mẹ to tiếng với nhau. Khi giật mình tỉnh giấc, con lơ mơ cảm thấy bất hạnh chuẩn bị giáng xuống gia đình ta.
Và rồi ba mẹ xa nhau. Khi đó con chuẩn bị vào lớp một, chị đang học lớp ba. Nhiều lần cả hai chị em con được đưa xuống toà để người ta hỏi "Cháu thích ở với ai? Với ba hay với mẹ?". Lúc đó, con chỉ oà khóc: "Cháu muốn ở với bố mẹ cơ". Còn mẹ đứng đó, mắt ngấn lệ nhưng cũng chẳng làm gì.

Mọi việc cứ trong guồng quay của thời gian. Hai năm sau, ba lập gia đình mới. Tiếp theo đó là những tháng ngày gia đình mới của ba lại lục đục vì người vợ sau ghen bóng ghen gió với mẹ. Chị con nhiều đêm phải chạy về nhà, lẫn trong cặp vở là mấy bộ quần áo ướt vơ vội. Mỗi lần như thế, chị em con lại ôm nhau nằm khóc, để rồi vài ngày sau ba lại đến dẫn chị con ra đi.
Chúng con trưởng thành, đứa nào cũng có công ăn việc làm, gia đình ổn định. Có gia đình riêng con mới thấu hiểu thế nào là hạnh phúc của một mái ấm và con cũng hiểu thế nào là nỗi khổ của "đồng sàng dị mộng" mà hồi nhỏ con không thể nào hiểu được. Song con vẫn thầm tiếc, giá như ngày đó ba và mẹ, mỗi người vì nhau hơn, cố chịu hiểu nhau...