Top Google Việt Nam : Làm Biển Quảng Cáo, Mua Bán Ô Tô Cũ, Phong Thủy, Gitizen.info, Blog Thủ Thuật SEO, Quà Tặng Lưu Niệm
Hiển thị các bài đăng có nhãn toi uu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn toi uu. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 28 tháng 11, 2012

Lấy vợ làm quà cho sếp

 

 

 

Lấy vợ làm quà cho sếp

Khi tôi đang cố gắng hình dung lại những nơi vợ chồng tôi đã từng thử nghiệm, thì bàn tay sếp đột ngột đặt lên đùi tôi, và rất nhanh, nó vuốt dọc xuống chân...  

Tôi đã thương chồng tôi vô cùng khi anh ấy về nhà với hơi men nồng nặc, khuôn mặt hốc hác: “Có lẽ anh bị chặn hết sạch cơ hội rồi em ạ!”. Vị trí phó phòng thứ nhất giờ đây đã thuộc về một cô gái trẻ măng tơ, nhưng được cái ngon hết chỗ chê, được “tàu bay giấy” từ phòng bên cạnh sang trước sự ngơ ngác của cả phòng. “Em nghĩ đứa như nó làm được cái vị trí như thế ở cái ngân hàng bon chen này ư? Ai chẳng biết nó là kép của trưởng phòng bên hành chính? Em ngây thơ quá đấy, em tưởng đám sếp lớn bây giờ cần tiền à, không đâu em, tiền biết bao nhiêu là đủ, tình mới là chủ yếu!”. Tôi buồn thiu. Chồng tôi rõ là có năng lực. Sếp trực tiếp của chồng tôi cũng gần 40 rồi nhưng tính trẻ trung, phóng khoáng. Chồng tôi hay hầu sếp đi tennis, nhưng mức độ hứa hẹn của sếp về cái ghế phó phòng thì vẫn chưa đủ để nói lên điều gì. Tôi biết chồng tôi kỳ vọng vào cơ hội này lắm, vậy mà… Nhìn chồng ngao ngán mà nẫu cả người…

Nói về sếp tôi, tôi cũng đã gặp nhiều lần. Lần nào anh ấy cũng nhấm nháy chồng tôi: “Anh mà có vợ đẹp như chú, cứ là cách ngày lại ở nhà với vợ rồi hôm sau mới đi làm”. Tôi vừa buồn cười, vừa… sướng vì được khen theo cái cách dí dỏm như thế. Chồng tôi lúc ấy cũng phổng cả mũi. Nếu không nói chuyện thăng tiến, thì làm việc với ông sếp như sếp của chồng tôi cũng sướng thật. Đẹp trai, phom người miễn chê vì chơi thể thao lâu năm, thông minh và có uy tín. Tôi lại bị cái bệnh hay… để ý giai phong độ. Nhiều lần đi ăn cùng chồng có mặt sếp tham gia, tôi thầm khen sếp ăn mặc khéo, cư xử ga lăng với phụ nữ làm cô nhân viên nào cũng xuýt xoa. Riêng lần nào tôi xuất hiện, anh ấy cũng ra mời rượu, hỏi han, và không quên… dẫn dắt: “Em xem có cô bạn nào xinh như em hoặc gần bằng em thôi cũng được, giới thiệu cho anh nhé!”.

Bữa ấy, tôi bất ngờ khi lấy điện thoại từ túi quần của chồng ra, khi anh ấy say khướt sau một bữa nhậu cuối giờ tennis. Trên màn hình vẫn là hình dừng của clip đang quay dở. Tôi đỏ mặt: Đó là cảnh ở nhà sếp tôi, mấy ông say sưa với nhau, rồi không biết thế nào, chồng tôi quay cảnh sếp thoát y và… tự sướng! Tôi bị bất ngờ quá, lần đầu tiên nhìn hết cả thân thể rắn chắc của sếp. Tôi tắt phụt điện thoại không dám xem hết, nhưng lên giường đi ngủ mà những hình ảnh ấy cứ ám ảnh trong đầu. Tôi tự thấy mình thật xấu xa, khi mà nằm cạnh chồng nhưng cứ nghĩ tới một người nào đó… Sáng dậy, tôi “thú tội” chuyện xem điện thoại, tưởng chồng mắng cho một trận, ai dè anh tỏ ra rất “cao thượng”: Biết lỗi là tốt rồi, vợ thấy đấy, toàn mấy thằng đực rựa ngồi “chơi nhau”, vợ xem cho đỡ nghi ngờ chồng đi hát hò tay vịn nhé!

Hôm sau, tôi nhận được tin nhắn offline từ một nick mới add, ra là sếp của chồng tôi. Chúng tôi chat cùng nhau, anh xin lỗi tôi vì đã nghe chồng tôi kể chuyện để tôi lỡ xem clip “điên khùng” của sếp. Anh ấy bảo: Làm anh mất mặt với em quá đi mất, thế này chắc hôm nào phải mời em một bữa trưa để tạ lỗi riêng rồi. Tôi cũng thấy đỡ ngại hơn, tự dưng bạo miệng, khen sếp có body chuẩn! Từ hôm ấy, tôi rất hay chat với sếp của chồng. Nói chuyện với chồng, anh cũng vui vẻ bảo: Em khéo miệng, nịnh sếp một tí cho anh nhanh lên chức nhé! Tôi thấy hóa lại hay, cũng nhờ thế là chuyện cơ quan chồng, tôi chẳng lạ gì, tình hình cơ hội của chồng ra sao tôi cũng rành rẽ hơn, về lại chia sẻ được với chồng. Cho đến một lần đi ăn tôi sau buổi tennis, chỉ có sếp và vợ chồng tôi, chúng tôi đang nói chuyện rôm rả thì đột nhiên chồng tôi có điện thoại, rồi vội vã bảo sếp: Chắc em phải xin phép anh đi có việc, vội quá rồi, lỡ mất hợp đồng này thì em tiếc lắm. Có gì em ráng quay lại sớm! Rồi chồng tôi dặn dò tôi chủ động ăn xong rồi tự về. Lúc ấy, câu chuyện giữa tôi và sếp đột nhiên lắng xuống. Sếp nói, nhiều khi mong muốn có một gia đình như chúng tôi, muốn có một cô vợ đảm đang và hiểu chồng như tôi để được dăn dò mỗi lần đi vắng, để được trò chuyện mỗi lúc về nhà. Tôi thấy cảm thông với người đàn ông này, anh ấy thiếu gì người theo đuổi chứ? Nhưng có lẽ duyên số chưa tới, hay vì anh ấy ham việc quá chăng?...

Thêm một chút hơi men chếnh choáng câu chuyện càng cởi mở hơn, anh ấy đã ngồi xích lại bên tôi thay vì mặt đối mặt từ lúc nào. Bàn tay anh như vừa vô tình, vừa cố ý lướt qua lướt lại và chạm vào vai tôi. Tôi hình như cũng đã ngà ngà, không buồn né tránh khi anh ấy ghé vào tai tôi thì thầm những chuyện riêng tư, về một vài cô gái đã đến nhà anh, đã ngủ với anh, rồi lại đi bỏ lại anh bơ vơ thế nào… Tự dưng những hình ảnh từ clip điên rồ trong máy chồng tôi lại ám ảnh tôi, và tôi như người mộng du, gật đầu khi anh bảo để anh đưa về vì cũng đã hơn 10 giờ tối, mà chồng tôi thì vừa nhắn tin bảo tôi chắc anh phải tiếp khách rồi lại về cơ quan làm nốt hồ sơ, chắc đến sáng mới về (Tôi đã quen với việc chồng làm đêm đột xuất kiểu này rồi). Tôi ngồi cạnh sếp trên xe, những câu chuyện rời rạc hơn nhưng chủ đề ngày càng nóng bỏng. Sếp đột ngột hỏi tôi về sở thích “chuyện ấy” của vợ chồng tôi. Khi tôi đang cố gắng hình dung lại những nơi vợ chồng tôi đã từng thử nghiệm, thì bàn tay sếp đột ngột đặt lên đùi tôi, và rất nhanh, nó vuốt dọc xuống chân, rồi lại mơn man dưới làn váy mỏng. Người tôi như có điện giật, như một phản xạ, tôi khép chặt hai chân nhưng sếp đã dừng xe lại. Anh quay hẳn sang, nhìn sâu vào mắt tôi, bàn tay anh nắm chặt tay tôi, và đột ngột đặt lên ngực anh. Tôi bàng hoàng nghe tim anh đập nhanh đến khó hiểu. Anh bảo: Em có biết rằng anh rất mong có ngày được gần em đến mức này không? Tôi im lặng.

Tôi sợ hãi vì cảm thấy ranh giới của việc tôi phản bội chồng đã rất gần mất rồi, tôi muốn trốn chạy, muốn đánh thật mạnh vào mình để tỉnh khỏi cơn say này, nhưng tôi bị người đàn ông này quyến rũ đến khó tả. Đã quá muộn khi anh hôn tôi, và bàn tay anh nhanh như điện, vòng ra sau, kéo tuột khóa chiếc váy của tôi. Tôi hoàn toàn không còn khả năng chống đỡ khi anh ngấu nghiến ép chặt tôi xuống ghế xe đã ngả hết cỡ, bắt thân thể tôi phải đáp ứng lại một cách miễn cưỡng đòi hỏi của đôi bàn tay anh. Tôi đã nghĩ đó là sai lầm đầu tiên, và sẽ là cuối cùng. Tôi đã thở phào khi chồng tôi không mảy may nghi ngờ và hỏi xem tôi về nhà bằng cách nào hôm sau đó. Nhưng liên tục, những tin nhắn gợi mở, rủ rê vào những lúc như đã được đặt lịch cho anh khiến tôi khó miễn cưỡng. Cứ như khi tôi đang ngồi mỏi gối đợi chồng đến đón đi ăn trưa, thì chồng tôi báo bận đột xuất và xe anh xuất hiện ở đầu đường để đưa tôi đi. Lúc thì một khách sạn nhỏ ở góc khuất ven hồ, lúc ở trong một quán ăn kín đáo chỉ dăm ba thực khách, thậm chí có lần là chính căn hộ chung cư của sếp, khi ý nghĩ tội lỗi với chồng vừa nhen lên, thì cơn sóng đam mê cuồng nhiệt của sếp lại vùi chúng tôi đi và khiến tôi rã rời. Không biết bao lần tôi cảm thấy mình cần phải nói với chồng, hoặc ít ra thì tìm một cái phao để bám víu, để chồng tôi nghi ngờ điều gì đó mà giữ tôi lại, nhưng chồng tôi lại đang điên đảo vì cuộc đua vào vị trí mơ ước. Và rồi khi anh có được vị trí ấy, thì chồng tôi bất kể mọi thứ, cứ về nhà là anh kể với tôi chuyện công việc, tiệc tùng mừng lên chức cứ líu lo như trẻ lên ba…

Tôi sống trong những ngày tháng vừa sợ hãi, vừa bất lực vì không thể cưỡng lại nổi người đàn ông kia, nhưng lại không dám đối diện với chồng. Một lần, tôi bảo sếp: Anh ạ, em nghĩ mình phải dừng lại thôi, có lẽ em không thể giấu chồng em lâu hơn nữa. Thật bất ngờ, sếp bảo tôi: Sao em phải giấu? Em cần, anh sẽ gọi điện bảo chồng em đến đây ngay cho em xem. Tôi tưởng sếp đùa. Nhưng không, anh ấy định bấm số thật. Tội trợn trừng mắt. Anh ấy bảo: Em hãy nghĩ thoáng hơn đi, chồng em luôn biết em ở đâu với anh, làm gì với anh. Bọn anh vẫn gặp và thông báo tình hình với nhau thường xuyên. Em có biết chồng em sợ nhất điều gì trước đây không? Đó là em không đủ hấp dẫn để anh cho chồng em một cơ hội. Nhưng dĩ nhiên anh thích em là điều khỏi phải bàn, và em thấy đấy, em làm quá tốt nhiệm vụ chồng giao còn gì?”. Tôi vẫn không hiểu gì cả, đầu óc quay cuồng. Sếp bật cười lạnh lùng: “Em nghĩ chồng em tự nhiên được lên một vị trí mà lẽ ra 3 năm nữa chồng em mới được bổ nhiệm hay sao? Em đúng là ngây thơ quá mức!”

Tôi chạy vào phòng vệ sinh nôn thốc nôn tháo. Tôi là gì của chồng tôi? Một cô vợ biết chia sẻ, một người bạn tâm giao, hay là một món đồ chơi để chồng tôi thẳng tay tung cho người khác dùng thử. Tệ hơn thế, tôi chỉ là một món hàng hóa có giá trị tạm thời để mua một vị trí trong ngân hàng. Tôi về nhà, dọn sạch đồ đạc, và ngay chiều hôm ấy bắt chuyến bay vào Sài Gòn, về với bố mẹ tôi. Tôi chỉ mong ở đó, tôi sẽ hồi phục được chấn động tâm lý này, ít nhất là nhanh hơn khi tiếp tục phải đối mặt với những con người đáng sợ ở nơi này….

Xem thêm

http://www.thamtuthanhdat.vn  

http://www.thamtuthanhdat.vn/77/Tham-tu-dieu-tra.htm   

http://www.thamtuthanhdat.vn/98/tham-tu-doanh-nghiep.htm  

 

Thứ Ba, 27 tháng 11, 2012

Nhờ bồ nhí mà ''được'' vào tù

(Thám tửThành Đạt) -Tại cơ quan điều tra, Châu khai đã sử dụng để đóng lãi khoảng 14 tỷ đồng và tiêu xài 1,2 tỷ đồng. Châu khai nhiều lần đưa cho vợ là Nguyễn Thị Châu Long tổng cộng 200 triệu đồng, cho bạn gái Phan Thị Thanh Trúc khoảng 550 triệu đồng. Lê Tâm Châu đã bị Viện kiểm sát nhân dân tỉnh Đồng Tháp truy tố về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản.
 
Lê Tâm Châu vốn là giáo viên Trường Trung học cơ sở Vĩnh Thạnh, huyện Lấp Vò. Năm 2005, do thiếu tiền của nhiều người nên Châu xin nghỉ việc. Biết nhiều hộ dân ở huyện Lai Vung cần tiền để đáo nợ ngân hàng, Châu vay tiền của nhiều người với lãi suất thấp rồi cho vay lại với lãi suất cao hơn để hưởng chênh lệch.
 
Lừa hết người lạ…
 
Khoảng tháng 3-2008, Châu vay tiền của anh Trương Văn Bình (SN 1979, ngụ tại ấp An Lạc, xã Định An, huyện Lấp Vò, nguyên là cán bộ Ngân hàng Phát triển nhà đồng bằng sông Cửu Long chi nhánh Sa Đéc) cũng với lãi suất 0,4%/ngày, hẹn một tuần trả vốn và lãi. Lúc đầu Châu vay chỉ vài chục triệu đồng, trả vốn và lãi đầy đủ. Sau đó tiếp tục vay nhưng chỉ trả lãi và một phần vốn, số vốn còn lại trả chậm.
 
Châu quen biết Nguyễn Nhứt Thanh (tên thường gọi là Tùng, ngụ ở ấp An Phong, xã Định An, huyện Lấp Vò) từ khoảng năm 2003. Thanh nguyên là cán bộ tín dụng Ngân hàng Phát triển nhà đồng bằng sông Cửu Long chi nhánh Sa Đéc.
 
Khoảng tháng 8-2008, Châu bắt đầu vay tiền của anh Thanh để cho người khác vay lại. Anh Thanh tin tưởng nên cho Châu vay nhiều lần, lần ít nhất 150 triệu đồng, lần cao nhất 3,2 tỷ đồng, lãi suất 0,4%/ngày. Địa điểm giao tiền tại các quán cà phê hoặc tại nhà Phan Thị Mai ở phường 1, thành phố Cao Lãnh (do Thanh vay tiền của chị Mai để cho Châu vay lại).
 
 Những lần đầu Châu trả lãi và vốn đầy đủ; dần dần, Châu đóng lãi nhưng không trả hết vốn mà giữ lại một phần để xài hoặc trả nợ cho Đại và Bình nhưng nói dối là khách hàng chưa trả hết. Ngày 28-8-2009, Châu vay của anh Thanh 1,7 tỷ đồng, số tiền này do anh Thanh vay của chị Mai nên Châu nhận tiền tại nhà chị Mai. Chiều 4-9-2009, anh Thanh tiếp tục cho Châu vay 2,5 tỷ đồng (nhưng thực chất Châu chỉ nhận thêm 800 triệu đồng, cộng với 1,7 tỷ đồng Thanh đã cho vay vào ngày 28-8-2009 đến hạn Châu phải trả Thanh), địa điểm giao tiền tại quán Bốn Mùa thuộc phường 1, thành phố Cao Lãnh. Số tiền này Thanh mượn của Phan Thị Mai và Huỳnh Tấn Lộc (SN 1960, ngụ khóm 4, phường 6, TP. Cao Lãnh) nên khi giao tiền có mặt chị Mai và anh Lộc.
 
Ngày 8-9-2009, Châu vay của Thanh 500 triệu đồng tại quán cà phê Đắng ở phường 1, TP. Cao Lãnh (tiền Thanh vay trước đó của chị Mai mà có), cộng với khoản nợ Châu vay trước đây của Thanh 800 triệu, gộp lại một biên nhận là 1,3 tỷ đồng, các khoản vay khác không nhớ cụ thể thời gian... Qua đối chiếu, Lê Tâm Châu còn nợ Thanh 7,5 tỷ đồng tiền vốn, gộp lại trong một biên nhận đề ngày 8-8-2009.
 
Nhờ bồ nhí mà ''được'' vào tù vì tội lừa đảo, chiếm đoạt...
Lại lừa đến..bạn thân
 
Từ tháng 3-2007 đến đầu tháng 9-2009, Châu vay tiền của anh Nguyễn Văn Đại (SN 1950, ngụ khóm 1, thị trấn Lai Vung, huyện Lai Vung, tỉnh Đồng Tháp) nhiều lần với lãi suất 0,4%/ngày (tương đương 12%/tháng).
 
Ngày 12-8-2009, mặc dù không có ai cần vay tiền để đáo nợ ngân hàng nhưng Châu vẫn vay của anh Đại 3,3 tỷ đồng. Để tạo lòng tin, Châu viết sẵn một biên nhận đưa cho Đại với nội dung là bà Đặng Kim Hồng (SN 1954, số CMND 340176476, ngụ khóm Tân Bình, phường An Hòa, thị xã Sa Đéc) vay tiền để đáo nợ ngân hàng, có chữ ký của Châu và bà Hồng.
 
Châu trực tiếp ký nhận tiền và ghi rõ thời hạn trả nợ từ 12-8-2009 đến 19-8-2009. Đến hạn, Châu không trả vốn mà chỉ đóng lãi 92,4 triệu đồng và hỏi vay thêm 200 triệu đồng với lý do tiếp tục cho người khác vay rồi cộng thêm vào biên nhận cũ, tổng cộng là 3,5 tỷ đồng. Anh Đại đòi tiền vốn thì Châu nói hồ sơ các hộ vay đáo nợ ngân hàng chưa hoàn thành nên chưa lấy tiền ra được.
 
Ngày 2-9-2009, cũng bằng thủ đoạn trên Châu tiếp tục viết biên nhận tên Võ Thanh Phương (SN 1963, số CMND 340649713, ngụ số 232, khóm 3, phường 1, thị xã Sa Đéc), cùng ký tên với Châu rồi đưa cho anh Đại để vay thêm 1,550 tỷ đồng, thời hạn trả nợ từ 2-9-2009 đến 9-9-2009.
 
Khoảng 2 - 3 ngày sau, anh Đại cần tiền nên lấy lại của Châu 350 triệu đồng. Anh Đại đòi tiền nhiều lần nhưng Châu không trả mà viết gộp lại thành một biên nhận đề ngày 8-8-2009, nội dung: Châu có nợ anh Đại 4,7 tỷ đồng. Thực chất số tiền vay của anh Đại Châu dùng để trả nợ cũ, đóng lãi và tiêu xài hết. Thực tế không có người nào có họ tên, năm sinh, số CMND ở hai địa chỉ mà Lê Tâm Châu viết ra trong hai giấy biên nhận đưa cho anh Đại.
 
 
Như vậy, Châu đã chiếm đoạt của Đại, Bình và Thanh 15,9 tỷ đồng. Hiện viện kiểm soát nhân dân tỉnh đồng tháp đang tiến hành khai thác điều tra.
 
Công ty thám tửThành Đạt – Theo 24h.com
 

 

Tối ưu thẻ Meta Tag cho Blogspot

Tối ưu thẻ Meta Tag cho Blogspot

Vậy tại sao khả năng của Blogspot lại không bằng ? có thẻ tags còn với Blogspot thì không.

Tối ưu thẻ Meta Tags cho Blogspot

Tối ưu thẻ Meta Tags cho

Hiện nay trên mạng có rất nhiều các chia sẻ việc tối ưu thẻ Title, Meta Tag cho trang web nhưng đại đa số là bằng phương pháp tĩnh và không tối ưu khi đi vào mỗi bài viết thì keyword và description thay đổi. Với cách làm này thì mỗi trang sẽ có thẻ Meta tag riêng mô tả và được lấy tự động theo tiêu đề trang của .
Tìm trong template đoạn mã:
<title><data:.pageTitle/></title>
Thay thế bằng đoạn mã:
<b:if cond='data:.pageType == &quot;index&quot;'>
<title><data:.pageTitle/></title>
<meta content='Mô tả chính của ' name='description'/>
<meta content='Từ khóa chính của ' name='keywords'/>
<b:else/>
<title><data:.pageName/> - <data:.title/></title>
<meta expr:content='data:.pageName + &quot;. Mô tả chính của &quot;' name='description'/>
<meta expr:content='data:.pageName + &quot;, Từ khóa chính của &quot;' name='keywords'/>
</b:if>